Nhận được lời hứa hẹn nặng tựa ngàn vàng từ Lục Thừa Liêm, tảng đá đè nặng trong lòng Cố Hi Ngôn tựa hồ mới được trút bỏ, tâm tư cũng theo đó mà an định vài phần.
Nàng thầm nhủ, cho dù là Lão thái thái bên kia có gật đầu ưng thuận, thì người cũng chỉ là phân phó hậu bối bên dưới đi làm, cách một tầng lớp người, chẳng biết rồi sự tình sẽ trôi về đâu, hay lại đầu voi đuôi chuột.
Hiện giờ Lục Thừa Liêm đã trực tiếp nhận lời, nàng liền có chỗ dựa để bám lấy hắn mà truy hỏi.
Nếu sự việc không thành, nàng tự nhiên sẽ chẳng ngại ngần gì mà khóc lóc trước mặt hắn một trận.
Đã đâm lao thì phải theo lao, sự việc đã khởi đầu rồi thì da mặt này cũng đành phải dày lên thôi.
Lạ trước quen sau, nàng cứ thế trực tiếp rơi lệ trước mặt người làm đại bá, xem hắn có thấy hổ thẹn hay không.
Cùng lắm thì nàng thân là một góa phụ, đường cùng thì cứ khóc than:
"Thừa Uyên chàng đi sớm quá bỏ lại thiếp bơ vơ, lòng thiếp đau đớn khôn cùng", xem mặt mũi hắn còn có thể treo ở đâu được?
Nghĩ thông suốt đến đây, cõi lòng Cố Hi Ngôn như được cởi trói, bước chân cũng trở nên nhẹ nhõm hơn nhiều.
"Không phải đã bảo muội đi hái ít hoa sao?"
Bình Nhi vội vàng thưa:
"Bẩm nãi nãi, vừa nãy nô tỳ đã đến phòng hoa hỏi, nhưng người ta nhất quyết không cho. Họ bảo rằng hoa trong phòng đều phải để dành dùng cho dịp lễ tết sắp tới, thế nào cũng phải có lệnh của quản sự bên trên phân phó thì họ mới dám xuất. Nếu không, lỡ bên trên đòi tới mà họ thiếu hoa, không cung ứng kịp, chỉ sợ lại bị ăn dưa lạc, chịu vạ lây."
Cố Hi Ngôn vốn dĩ cũng chẳng ôm quá nhiều hy vọng, nghe vậy bèn nói:
"Đã như vậy thì thôi, chúng ta về sớm một chút."
Bình Nhi gật đầu lia lịa.
Hai chủ tớ thừa dịp bốn bề vắng vẻ, lặng lẽ vòng qua hoa viên, đi tới hành lang u tịch bên cạnh.
Đặt chân lên hành lang, Cố Hi Ngôn mới khẽ thở phào một hơi nhẹ nhõm.
Con đường này là lối đi tất yếu dẫn từ viện của nàng đến Thọ An Đường, mọi sự đều quanh minh chính đại.
Ngoại trừ Lục Thừa Liêm và đám thị vệ thân cận bên cạnh hắn, sẽ chẳng ai hay biết nàng vừa mới đi cầu xin hắn, hạ mình vì chút ân huệ.
Nàng đang rảo bước, vừa khéo bắt gặp Chu đại tẩu đi ngược chiều tới, trong ngực bà ta dường như đang ôm một bọc gì đó, dáng vẻ lén lút, vội vã.
Chu đại tẩu vừa nhìn thấy nàng, theo bản năng liền nhét sâu cái bọc kia vào dưới nách hòng che giấu, bấy giờ mới gượng cười nói:
"Ta đang định đi tìm Lục nãi nãi để thưa chuyện đây, khéo sao lại gặp được ở chốn này. Hôm nay nghe nói tẩu tử bên mẫu gia của nãi nãi tới, vừa rồi ta đã bẩm báo với Tứ nãi nãi. Tứ nãi nãi đã dặn dò phải tiếp đãi thân thích cho chu đáo."
"Ta trộm nghĩ thân gia nãi nãi bên kia đường xa đến đây, chắc cũng phải ở lại dùng thiện chứ nhỉ? Bây giờ ta xuống nhà bếp, dặn họ bữa trưa thêm cho nãi nãi hai món nhé?"
Cố Hi Ngôn nghe những lời này, trong lòng lại sáng tựa gương soi.
Tẩu tử mình đến nương nhờ, Quốc công phủ hào môn thâm sâu lại chẳng muốn giữ cái loại thân thích nghèo túng ấy qua đêm, chỉ đãi một bữa trưa đạm bạc coi như đã tận tình tận nghĩa rồi.
Còn về việc tại sao bên chỗ Tứ thiếu nãi nãi lại biết tin tức nhanh nhạy đến thế, chắc chắn là do vị Chu đại tẩu đây đã sớm đi mách lẻo, tranh công bên đó.
Người xưa có câu "đưa tay không đánh người mặt cười", Cố Hi Ngôn cũng không muốn trực tiếp đắc tội với đối phương, chỉ nhếch môi cười nhạt, đáp:
"Vậy thì làm phiền Chu đại tẩu, ta xin tạ ơn trước, để tẩu phải nhọc lòng rồi."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-495035.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)
