Cho nên cậu rất bình tĩnh.
Người đàn ông lực lưỡng bên trái cậu thấy cậu đang chăm chú nhìn về phía trước, vỗ vai cậu nói nhỏ: “Đừng lo lắng, phân đội rất đơn giản, lát nữa đi theo chúng tôi.”
Người đàn ông râu quai nón bên phải nghe thấy, quay lại cười: “Cứ yên tâm, có chúng tôi đây.”
Mấy người anh em bên cạnh cũng đồng thanh hưởng ứng.
Kỷ Vân Đình không khỏi mỉm cười, ngoan ngoãn gật đầu: “Được.”
Những người này đều là quặng sư đến từ quặng tinh với cậu, suốt mấy tháng qua cùng ăn cùng ngủ, bọn họ rất quan tâm đến cậu. Vì vậy mặc dù bọn họ cho rằng cậu gầy yếu không đảm đương nổi trọng trách, cậu cũng ghét không nổi, chỉ cảm thấy những người anh em này rất tính tình rất thẳng thắng.
Có vẻ như quá trình giao tiếp phía trước đã kết thúc, mấy thanh niên mặc quân phục lấy thiết bị ra bắt đầu quét trí não cho nhóm người này.
Quét đủ ba mươi người sẽ có một người lính dẫn đội ra khỏi hàng.
Cách phân nhóm rất đơn giản thô sơ.
Mọi người đều thở phào nhẹ nhõm, lần lượt bước vào vị trí.
“Đến đây, chúng ta đợi một tổ!”
“Đừng chen lấn!”
“Anh bạn, nhóm của anh còn bao nhiêu người? Thêm tôi vào với!”
“Nhóm 5178 còn thiếu hai người, ai vào?”
…
“Kỷ Vân Đình!” Tiếng radio đột nhiên vang lên, vang vọng trên đầu hàng ngàn người: “Ai là Kỷ Vân Đình?”
Mọi người ngạc nhiên tò mò nhìn quanh.
Người đàn ông bên cạnh đẩy cậu: “Có phải gọi cậu không?”
Kỷ Vân Đình vội giơ tay đáp lời: “Trưởng quan, ở đây.”
“Lại đây, lên bục này.” Giọng nói chỉ dẫn.
“Đến ngay!” Kỷ Vân Đình gật đầu chào mấy người anh em rồi bước nhanh qua đám đông, đi đến dưới bục.
Một người đàn ông tóc nâu đứng đó, trên tay cầm một thiết bị giống như máy tính bảng, khi thấy Kỷ Vân Đình bước ra khỏi hàng, anh ta hỏi: “Cậu là Kỷ Vân Đình?”
“Đúng vậy, tôi là Kỷ Vân Đình.”
Anh ta nhấn một nút trên cửa, thấp giọng nói vài câu.
Cửa mở ra.
Người đàn ông tóc nâu bước vào trước, Kỷ Vân Đình theo sau.
Phòng rất rộng, ước chừng phải dài khoảng hai ba mươi mét. Ba bức tường bên trong đều được trang bị màn hình hiển thị, trước các màn hình là một bàn điều khiển đầy nút bấm. Một số nam nữ mặc quân phục đang chăm chú nhìn vào dữ liệu trên màn hình.
Người đàn ông tóc nâu đang trò chuyện với một chị gái tóc ngắn màu đỏ. Chị gái này có vẻ ngoài khoảng ba mươi, mặc quân phục, trông rất già dặn.
Sau khi nghe người đàn ông tóc nâu nói, chị gái tóc đỏ gật đầu: “Biết rồi.”
Người đàn ông tóc nâu lùi lại vài bước, còn chị gái tóc đỏ quay sang Kỷ Vân Đình: “Vừa tròn tuổi trưởng thành, chưa từng kiểm tra tinh thần lực phải không?”
Kỷ Vân Đình thành thật gật đầu: “Đúng vậy, tôi chưa từng kiểm tra.”
Chị gái tóc đỏ không nhắc gì đến việc tại sao cậu không kiểm tra mà vẫn có thể lên tàu mà đi đến góc phòng, lấy ra một chiếc mũ bảo hiểm và ra hiệu cho cậu: “Lại đây, kiểm tra một chút.”
Kỷ Vân Đình bước tới đội mũ bảo hiểm lên.
Chị gái tóc đỏ bấm vài nút trên bàn điều khiển.
Vài tiếng “tít tít” vang lên.
Chị gái tóc đỏ khẽ nhíu mày, còn người đàn ông tóc nâu thì thốt lên một tiếng “ồ” đầy ngạc nhiên.
Kỷ Vân Đình thầm nghĩ chắc không tệ đến mức phải trả cậu về chứ?
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)
