Thời gian dường như ngưng lại, hoặc chỉ là thoáng qua... Người vừa tới dời tầm mắt, bước vào phòng.
Tất cả mọi người quay lại chào hỏi anh.
"Lão đại."
"Chào buổi chiều, lão đại!"
Người tới chính là Mục Cảnh Dư.
Anh tháo kính bảo hộ ra, lộ ra đôi mắt sắc bén, khí thế trên người không những không giảm mà còn tăng thêm.
Tim Kỷ Vân Đình bỗng dưng đập chậm hơn một nhịp, vội cúi đầu, thấp giọng gọi một tiếng: "Thượng tướng."
Người thanh niên khẽ gật đầu chào mọi người rồi nhìn về phía chị gái tóc đỏ.
"Đừng đùa, có kẻ nào dám nhét người vào bên cạnh anh? Chán sống à?" Chị gái tóc đỏ tiếp lời.
"Huống chi tôi bảo Khúc Khúc giữ chỗ, đâu phải để anh giữ."
"Không qua được cửa ải của tôi thì giữ chỗ cũng vô ích." Mục Cảnh Dư ném kính bảo hộ qua: "Không được, cảm quang quá mạnh, màu trắng… màu nhạt quá rõ ràng."
Chị gái tóc đỏ nhíu mày, cầm kính bảo hộ lên xem: "Không thể nào, chúng tôi đã kiểm tra cảm quang rồi... Lát nữa tôi kiểm tra lại sau."
Mục Cảnh Dư ừ một tiếng, thờ ơ lướt mắt qua Kỷ Vân Đình, hỏi: "Cậu ấy ở đây làm gì?"
Cũng không hỏi cậu là ai.
Bây giờ ở trạm hàng không chỉ còn một con tàu vận chuyển phụ binh, dùng gót chân suy nghĩ cũng biết cậu là phụ binh mới vào.
Kỷ Vân Đình không hé răng, im lặng đợi.
Chị gái tóc đỏ đưa kính bảo hộ cho người khác, giải thích: "Vài ngày trước cậu ấy vừa tròn hai mươi tuổi, ghi nhận tinh thần lực lần đầu tiên là nửa năm trước. Dựa theo sự phát triển của tinh thần lực, ghi nhận trước đây có lẽ không ổn định, vì vậy cần kiểm tra lại để xem chỉ số thế nào."
Mục Cảnh Dư: "... Đám người đó vì đủ số lượng mà ngay cả trẻ vị thành niên cũng không bỏ qua sao?"
Kỷ Vân Đình oán thầm, cậu trưởng thành rồi mà.
Chị gái tóc đỏ: "Lần nào mà không bị nhét vài người kiểu đó, năm nay chỉ có một người đã là tốt lắm rồi... Anh không quan tâm nên không biết thôi."
Mục Cảnh Dư: "..."
Chị gái tóc đỏ: "Vừa mới kiểm tra đơn giản, ngưỡng tinh thần lực của đứa nhóc này vẫn chưa ổn định, lát nữa đưa đến căn cứ làm kiểm tra chi tiết."
Chưa ổn định? Mục Cảnh Dư quay đầu nhìn chằm chằm Kỷ Vân Đình, hỏi: "Cậu thật sự đã trưởng thành rồi?"
Kỷ Vân Đình nhìn thẳng vào đôi mắt đen nhánh kia: "Đương nhiên."
Mục Cảnh Dư nhìn chằm chằm vào cậu.
Chị gái tóc đỏ quát: "Đừng có dọa thằng bé trước mặt tôi!"
Mục Cảnh Dư dừng lại, rời mắt đi, nói: "Không có… Cậu ấy cũng không sợ đúng không?"
Chị gái tóc đỏ sửng sốt, nhìn về phía Kỷ Vân Đình.
Kỷ Vân Đình bình tĩnh nhìn lại chị.
Chị gái tóc đỏ bật cười: "Thằng nhóc này gan cũng to đấy chứ..."
"Đã trưởng thành rồi." Mục Cảnh Dư cắt ngang: "Tại sao tinh thần lực lại không ổn định?"
Chị gái tóc đỏ bị kéo lại sự chú ý, giải thích: "Tiêu chuẩn là chết, người là sống, hai mươi tuổi chỉ là cột mốc của hầu hết mọi người, vẫn có người đến sớm hoặc đến muộn một chút."
Mục Cảnh Dư hiểu ra: "Tinh thần lực ở mức nào?"
Chị gái tóc đỏ: "Cấp B, chưa ổn định, có vẻ sẽ đột phá, là một hạt giống tốt, giao cho Khúc Khúc không lãng phí đâu."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)
