Kỷ Vân Đình cũng kiềm chế kích động, quay về phòng thu dọn hành lý.
Nửa giờ thoáng cái đã qua.
Kỷ Vân Đình kéo vali, đi theo các quặng sư quen thuộc trong thời gian này, dựa theo chỉ dẫn của đài phát thanh quay lại đại sảnh xếp hàng.
Chẳng bao lâu sau, tàu vũ trụ đã cập bến trạm hàng không Phổ Nhĩ Tinh.
Kỷ Vân Đình theo dòng người bước lên con đường dài dẫn ra ngoài, rời khỏi tàu vũ trụ.
Vừa đặt chân ra khỏi trạm hàng không, cậu chợt nghe phía trước có tiếng ồn ào.
Kỷ Vân Đình ngẩng đầu lên, vừa đúng lúc nhìn thấy một bóng dáng nhảy xuống từ cơ giáp, đáp xuống bục cao ở xa xa.
Bộ quân phục màu xám sắt, chiếc kính bảo hộ màu đen, tay phải đeo găng tay bảo vệ.
Dáng người cao lớn mạnh mẽ, mái tóc đầu đinh… giống như một thanh kiếm vừa rút ra khỏi vỏ, sắc bén đến kinh người.
Trong suốt mấy tháng qua, Kỷ Vân Đình cũng từng gặp không ít người có mái tóc đen nhưng hầu hết trong số họ đều mang theo phong cách nước ngoài.
Thân thể hiện tại của cậu, bao gồm cả những người thân đã qua đời đều mang đậm phong cách Hoa Quốc.
Đặc biệt là cậu, ngoại hình của thân thể này gần như giống hệt với cậu ở thế giới cũ, ngoại trừ màu tóc, mái tóc đen ngắn mà cậu từng có đã biến thành một màu xám bạc, rất nổi bật cũng rất khác biệt.
May mắn là da cậu trắng, nếu không mái tóc bạc này sẽ thật sự là một thảm họa.
Nhưng cũng vì da trắng nên trông cậu lại càng có vẻ nhu nhược.
Trong suốt ba tháng trên tàu vũ trụ đã có không ít quặng sư tỏ ra nghi ngờ về thể lực và tinh thần lực của cậu, cho rằng việc cậu tham gia làm quặng sư là một quyết định thiếu sáng suốt.
Làm người ta đau trứng.
Thanh niên đứng trên bục cao kia trông còn giống người Hoa hơn cả cậu, không biết đôi mắt của anh có phải màu đen không.
Khi tầm mắt của anh lướt qua phía Kỷ Vân Đình, dường như hơi dừng lại.
Không đợi Kỷ Vân Đình nhìn rõ, anh đã mặt quay lại.
Chờ tất cả mọi người đã đứng yên trước bục cao.
Thanh niên bước tới trước hai bước, khép chân, tay phải nắm chặt nhẹ nhàng gõ vào ngực trái, chào tất cả mọi người bằng quân lễ.
Mọi người nín thở.
Mục Cảnh Dư hạ tay xuống, mở miệng nói: “Cảm ơn dũng khí và sự cống hiến của mọi người. Trong ba năm tới, tôi và các tướng sĩ sẽ dốc toàn lực bảo vệ an toàn cho mọi người.”
Giọng nói trầm ổn giống như một lời tuyên thệ.
Chỉ hai câu nói đã kéo tâm tình của mọi người lên đến đỉnh điểm, không ít người hô to:
“Thượng tướng, tôi tin tưởng ngài!”
“Thượng tướng, tôi cũng sẽ cố gắng hết sức!”
“Thượng tướng…”
Tim Kỷ Vân Đình cũng đập loạn nhịp, cậu nhìn chăm chú vào thanh niên có mái tóc đen đứng trên bục cao, thầm nghĩ đây chính là Đại Bàng của biên giới!
Mục Cảnh Dư lại cúi chào sau đó nhảy lên, chỉ mượn lực trên người cơ giáp một lần, trực tiếp nhảy lên vai cơ giáp cao hơn mười mét.
Đến khi cơ giáp bay đi, mọi người mới luyến tiếc thu lại ánh mắt.
Một nhóm thanh niên mặc quân phục màu xám sắt bước ra, cúi chào mọi người, nhảy xuống bục cao bắt đầu kết nối với thượng tá phụ trách triệu tập.
Kỷ Vân Đình tò mò quan sát.
Mấy ngày hôm trước cậu vừa tròn hai mươi tuổi, mặc dù chưa được ghi danh vào hệ thống nhưng giờ cậu đã đứng đây, chắc chắn người của Liên Minh sẽ không thể hao phí ba tháng kéo cậu đi rồi lại trả cậu về.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)
