Thanh niên này tên là Tiết Khải, kỹ sư của đội một, chủ yếu phụ trách bảo trì và tối ưu hóa dữ liệu thiết bị.
Đội một là đoàn tiên phong của quân Tây Cảnh, đội trưởng là Mục Cảnh Dư.
Toàn bộ quân Tây Cảnh được chia thành 32 đội, tổng chỉ huy tất nhiên là Mục Cảnh Dư nhưng anh chỉ lo điều hành những việc lớn còn những việc nhỏ thì giao cho nhóm cố vấn. Anh thường đích thân dẫn đội một tuần tra khắp nơi, hỗ trợ hoặc quét sạch những đàn tinh thú nhỏ.
Khúc Chi Phong cũng giải thích: “Có một số hang ổ tinh thú có môi trường rất xấu, vòng tay thông thường không chịu được.”
Kỷ Vân Đình hiểu ra: “Tôi hiểu, làm phiền hai người rồi.”
Chẳng mấy chốc, dữ liệu trên vòng tay trí não đã được chuyển hoàn tất, chiếc vòng mới đã đến tay Kỷ Vân Đình.
“Cái này cũng là chứng minh thư của cậu, nhớ mang theo bên mình, trong quân khu không mang vòng tay thì không đi đâu được.”
Kỷ Vân Đình gật đầu, cẩn thận đeo chiếc vòng tay mới lên.
“Cho tôi số liên lạc.” Khúc Chi Phong chìa tay ra: “Để lát nữa tôi thêm cậu vào nhóm trò chuyện, có mấy nhóm lớn nhóm nhỏ, một nhóm chung, một nhóm lính phụ cần, một nhóm quặng sư... À, sau này các cậu có thể tự lập một nhóm của tinh cầu mình.”
Kỷ Vân Đình: “...”
Khúc Chi Phong thao tác một hồi, chiếc vòng tay của cậu rung lên liên tục làm tay cậu run lên không ngừng.
Cậu luống cuống tắt hết thông báo mà vẫn còn thấy hoảng sợ: “Quân đội... cũng náo nhiệt thế này sao?”
Tiết Khải cười lớn: “Chỉ lúc này thôi, lính phụ cần vào doanh mọi người mới tán gẫu. Lúc làm nhiệm vụ thì yên lặng lắm.”
Khúc Chi Phong vỗ vai cậu: “Đi nào, Khải Lâm bảo tinh thần lực của cậu không ổn định lắm, chúng ta đi kiểm tra toàn diện.”
Khải Lâm là chị gái tóc đỏ đã kiểm tra tinh thần lực cho Kỷ Vân Đình ở trạm hàng không.
Kỷ Vân Đình không có lý do từ chối, theo Khúc Chi Phong rời đi.
Khúc Chi Phong có vẻ là người hay nói chuyện, vừa đi vừa giới thiệu cho cậu mọi thứ. Ví dụ như trung tâm chỉ huy của quân đội Tây Cảnh nằm ở Phổ Nhĩ Tinh, đại bản doanh của đội một cũng ở đó. Điều này có nghĩa rằng đội một được hưởng những nguồn lực tốt nhất từ thiết bị kiểm tra đến các loại vũ khí trang bị.
Chính vì chuyến bay liên hành tinh mấy tháng qua quá nhàm chán, Kỷ Vân Đình bị mấy anh lớn kéo vào nói chuyện suốt ngày. Cậu còn xem rất nhiều video phổ cập khoa học, luyện được kỹ năng nghe và nói thành thạo, nếu không thì căn bản tiếp chuyện không được.
Kiểm tra xong, Kỷ Vân Đình đeo lại vòng tay, đứng bên cạnh chờ.
Khúc Chi Phong vẫn đang xem dữ liệu trên màn hình.
Một lúc sau, anh ta ngẩng đầu lên, nói: “Nhìn có vẻ không tệ, có khả năng đột phá đến cấp A nhưng hiện giờ vẫn chưa ổn định, cậu nên chú ý chút, đừng lạm dụng tinh thần lực quá nhiều.”
Kỷ Vân Đình hỏi: “Thế nào là lạm dụng quá nhiều?”
Khúc Chi Phong nghĩ một lúc: “Khi đầu cậu đau như búa bổ.”
Kỷ Vân Đình nhớ lại hồi mới bắt đầu học khai thác mỏ, mỗi ngày đều bị đau đầu dữ dội, lặng lẽ hỏi tiếp: “Nếu lạm dụng thường xuyên thì sẽ ra sao?”
Khúc Chi Phong đáp: “Không ai nói chắc được. Có người nhờ thế mà đột phá tinh thần lực nhưng phần lớn sẽ bị tổn thương tinh thần lực. Nhẹ thì cấp độ tinh thần lực giảm, nặng thì tinh thần lực bị hủy, suốt đời không thể sử dụng nữa. Vì vậy từ góc độ an toàn mà nói, tôi khuyên cậu không nên thử.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)
