Kỷ Vân Đình: “Tôi hiểu rồi, cảm ơn!”
Khúc Chi Phong nhìn và vòng tay rồi nói: “Mấy người lính phụ cần khác chắc đã đến nơi rồi, tôi sẽ cho người dẫn cậu đi gặp họ.”
Kỷ Vân Đình lại nói lời cảm ơn.
Vội vàng đến nơi, đại đội lính phụ cần đang phân phát quân phục và các vật dụng hàng ngày. Mặc dù mọi người đều xếp hàng nhưng vì số người quá đông, phải chia ra nhiều hàng dọc, náo nhiệt vô cùng. Cũng thuận lợi cho cậu hòa vào đám đông.
Sau khi nhận được đồ, theo hướng dẫn, Kỷ Vân Đình tìm được một đội theo mọi người xếp hàng về ký túc xá.
Hơn hai nghìn người bọn họ sẽ phải huấn luyện tập trung ở Phổ Nhĩ Tinh trong một tháng, sau đó sẽ được phân tán về các đội khác nhau để nhận nhiệm vụ.
Mỗi đội có ba mươi người, vài đội sẽ được phân vào một trung đoàn.
Kỷ Vân Đình được phân vào đội một, đội một chỉ lấy hai đội, ba mươi người là kỹ sư thanh lý cơ giáp, ba mươi người là quặng sư.
Khi cậu chen vào đội, một người đàn ông đứng cuối hàng an ủi: “Cậu có phải suýt không tìm thấy đường không? Người dày đặc thế này, tôi cũng suýt chạy nhầm sang đội hai.”
Kỷ Vân Đình thở phào nhẹ nhõm, nói chuyện đôi câu.
Nhưng không có thời gian trò chuyện nhiều, phía trước các sĩ quan đã bắt đầu sắp xếp chỗ ở và lịch trình kế tiếp.
Thời đại tinh tế có thể thiếu thốn nhiều thứ nhưng đất thì tuyệt đối không thiếu, vì vậy ngay cả trong quân khu, ký túc xá tạm thời cũng rất rộng rãi, mỗi người đều có một phòng nhỏ, dù căn phòng này chỉ có một chiếc giường và một cái tủ nhưng vẫn là không gian riêng.
Kỷ Vân Đình rất hài lòng.
Cậu tranh thủ thời gian thay quân phục, nhét hành lý mới nhận vào tủ rồi nhanh chóng ra ngoài tập hợp.
Ngày đầu tiên đến biên giới phía Tây, cũng là ngày đầu tiên vào làm, bọn họ chưa kịp nhìn xung quanh thì đã phải bắt đầu tập luyện thể lực – chạy bộ.
Hơn hai nghìn sáu trăm tân binh lính phụ cần mặc quân phục bắt đầu chạy bộ trong tiết trời lạnh giá.
Huấn luyện viên phụ trách đứng trên một thiết bị giống như xe thăng bằng bay giữa không trung, bay vòng quanh đầu bọn họ, trên tai còn đeo một chiếc micro, không ngừng suy nghĩ cho bọn họ.
“Dù chúng ta không phải đối mặt với tinh thú nhưng nếu chẳng may gặp thì sao?”
“Trên chiến trường, từng phút từng giây đều quan trọng, nếu không có đủ thể lực thì làm sao chịu nổi cường độ làm việc cao?”
“Chạy đi, từng đứa một to như hùng thú, mới chạy vài bước đã thở hổn hển rồi?”
“Đừng nghĩ chỉ vì mình là kỹ sư thanh lý cơ giáp mà không cần thể lực. Một ngày dọn một chiếc thì không mệt, một ngày dọn mười chiếc cơ giáp thì sao? Hoặc hai mươi chiếc thì sao?”
...
“Thưa trưởng quan! Có người té xỉu!!”
...
Một lần chạy chính là ba giờ đồng hồ.
Khi kết thúc, Kỷ Vân Đình cũng giống như mọi người, ngã phịch xuống đất thở hổn hển.
Người đàn ông bên cạnh vừa thở hổn hển vừa cười cậu: “Không ngờ cậu có thể chạy xong đấy, tôi còn tưởng cậu là người ngất xỉu đầu tiên cơ.”
Kỷ Vân Đình không nói nổi lời nào, chỉ yếu ớt vẫy tay.
Một đội phi hành khí bay tới, đậu ở quảng trường bên cạnh.
Huấn luyện viên vỗ tay: “Được rồi, nghỉ đủ rồi thì dậy nhận dịch dinh dưỡng đi, uống xong lại tiếp tục tập luyện.”
Không chỉ mình cậu nghĩ vậy, có người cũng lên tiếng phản đối.
“Giáo quan, chúng tôi vất vả thế này, sao vẫn là dịch dinh dưỡng?!”
“Tôi muốn ăn, tôi muốn thịt!!”
“Còn muốn uống, tôi khát chết rồi!!”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)
