Đối phương trả lời: "Số hiệu 3529, yêu cầu được chấp nhận, trạm hàng không mở cổng, Phổ Nhĩ Tinh mở cổng... Thượng tướng, chào mừng ngài trở về Phổ Nhĩ Tinh."
"Cảm ơn." Mục Cảnh Dư hạ tay xuống, bấm vài nút trên bàn điều khiển.
Phi hành khí "vút" một cái lao đi.
Lần này Kỷ Vân Đình đã chuẩn bị sẵn sàng, nắm chặt tay vịn, trong sự kết hợp giữa lực đẩy mạnh mẽ và cảm giác mất trọng lực, cậu gắng gượng mở to mắt nhìn chăm chú vào Phổ Nhĩ Tinh đang ngày càng gần hơn.
Chỉ vài phút ngắn ngủi, phi hành khí đã xuyên qua bầu khí quyển, hạ xuống thế giới băng tuyết trắng xóa.
Kỷ Vân Đình không giấu nổi sự phấn khích, theo sau Mục Cảnh Dư bước ra khỏi phi hành khí rồi...
"Hắt xì!"
"Hắt xì! Hắt xì!"
Mục Cảnh Dư: "..."
Anh bước nhanh hơn.
Chân anh dài, Kỷ Vân Đình phải vừa chạy vừa nhảy mới theo kịp.
Lúc đến nơi, cả người cậu đã toát một thân mồ hôi.
Sau đó cậu gặp được "Khúc Khúc" mà chị gái tóc đỏ nhắc đến, một người đàn ông cường tráng như núi, thượng tá phụ binh, Khúc Chi Phong.
Nhìn thấy anh ta, cuối cùng Kỷ Vân Đình cũng hiểu tại sao Mục Cảnh Dư lại cảm thấy vóc dáng của cậu không phù hợp với công việc phụ binh... Khúc Chi Phong to gấp ba lần cậu!
Sau khi Mục Cảnh Dư đưa Kỷ Vân Đình đến nơi thì rời đi, bây giờ cậu đang được nhập vào hệ thống.
"Ha ha, cậu nhóc này giỏi thật đấy, mới vào làm mà lại được lão đại đích thân đưa đi." Khúc Chi Phong cười vang, vỗ mạnh vào lưng Kỷ Vân Đình, suýt chút nữa khiến cậu nghẹt thở: "Cậu yên tâm, dù đội của chúng ta ở tiền tuyến nhưng thật ra rất an toàn! Sau này theo anh đây lăn lộn, bảo đảm cậu ăn ngon uống ngon!"
Kỷ Vân Đình nuốt xuống tiếng kêu đau, nhìn người bên cạnh đang đặt thiết bị trí não của cậu vào máy, tiến trình đang dần dần hoàn thành.
"Cảm ơn anh Khúc. Thật ra thượng tướng đưa tôi đến đây chỉ là trùng hợp thôi." Cậu nói.
Khúc Chi Phong cười lớn: "Ha ha ha! May mắn cũng là một dạng thực lực đấy! Tôi làm việc với anh ấy bao nhiêu năm rồi, còn chưa từng được ngồi phi hành khí của anh ấy đâu! Lão đại là người rất kén chọn."
Kỷ Vân Đình: "Có lẽ…."
Khúc Chi Phong: "Hả?"
Kỷ Vân Đình: "Có lẽ thượng tướng lo phi hành khí không chở nổi anh."
Khúc Chi Phong: "..."
Khúc Chi Phong cười nửa ngày, tát vào lưng cậu hai cái, cười mắng: “Cậu nhóc này, dám trêu chọc trưởng quan, lát nữa cho cậu ăn quả ngon.”
Kỷ Vân Đình cảm thấy mình sắp nội thương rồi.
Một tiếng “Bíp” vang lên.
Thanh niên đứng bên bàn điều khiển cầm lấy vòng tay trí não của Kỷ Vân Đình, lạnh lùng mỉa mai: "Khúc Khúc, anh vỗ thêm một cái nữa, cậu ấy không đợi anh mang rắc rối đến, ngày đầu tiên vào làm đã phải giải ngũ vì bị thương rồi.”
Khúc Chi Phong: “...”
Lúc này Kỷ Vân Đình mới thoát được một kiếp.
Cậu nhìn về phía bàn điều khiển.
Thanh niên thay một chiếc vòng tay trí não khác lên bàn, lần nữa bắt đầu đọc dữ liệu đồng thời đặt chiếc vòng tay cũ của Kỷ Vân Đình vào một túi nhựa trong suốt.
Kỷ Vân Đình: “...?”
Thanh niên giải thích: “Đổi cho cậu cái vòng tay quân dụng, không chỉ có độ an toàn cao nhất mà còn có khả năng chống nổ cực tốt. Dù cậu chỉ là lính phụ cần nhưng sau này chắc sẽ thường theo đội trưởng ra ngoài làm nhiệm vụ, chúng ta nên phòng hờ cho chắc.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)
