Mắt của Kỷ Vân Đình ‘biu’ một cái sáng rực lên. Thật ra ngồi phi hành khí cũng không tệ.
Nhưng Mục Cảnh Dư vẫn bước qua những chiếc phi hành khí này, không hề có ý định dừng lại.
Kỷ Vân Đình không rõ nguyên do, lưu luyến nhìn những chiếc phi hành khí dáng vẻ cực ngầu, theo sau Mục Cảnh Dư băng qua quảng trường... cho đến khi dừng lại trước một chiếc phi hành khí toàn thân đen bóng.
Kỷ Vân Đình chưa từng thấy loại phi hành khí này nhưng... một thượng tướng Liên Minh thì chắc chắn không lái những thứ tầm thường đâu nhỉ?
Mục Cảnh Dư giơ tay, ấn xuống cổ tay.
Cửa phi hành khí lặng lẽ mở ra.
Mục Cảnh Dư quay lại: "Vào… đi thôi."
Ánh mắt Kỷ Vân Đình vẫn đang dán chặt vào chiếc phi hành khí, hoàn toàn không chú ý đến sự ngắt quãng trong câu nói của anh, chỉ nghe được hai chữ "vào đi", lập tức phấn khởi đáp lại một tiếng "Vâng", hai bước nhảy vọt vào trong phi hành khí.
Mục Cảnh Dư: "..."
Anh khẽ nhếch môi cười, bước theo vào.
Sau khi vào trong, Kỷ Vân Đình đứng nghiêm chỉnh giữa khoang tàu, ánh mắt liên tục đảo quanh, không giấu được sự phấn khích.
Mục Cảnh Dư nhìn chằm chằm vào cậu: "Chưa ngồi phi hành khí bao giờ?"
Kỷ Vân Đình cố nén sự phấn khích, quay đầu đáp: "Đã ngồi rồi."
Không nhịn được cười: "Là phi hành khí quân dụng của trạm tuyển dụng, phi hành khí AK188."
Đó là loại phi hành khí cơ bản của quân đội Liên Minh.
Ánh mắt của Mục Cảnh Dư dừng lại ở lúm đồng tiền nhỏ trên khóe môi cậu.
Anh im lặng khá lâu làm Kỷ Vân Đình cảm thấy khó hiểu: "Thượng tướng?"
Mục Cảnh Dư đột nhiên tỉnh lại, quay người đi về phía bàn điều khiển: "Vậy thì hôm nay cậu có thể thử ngồi cái này."
Kỷ Vân Đình: "Vâng!"
Cậu nhìn quanh tìm chỗ ngồi.
Phi hành khí này có hình dáng giống máy bay chiến đấu nhưng thực ra chỉ lớn hơn chút so với những chiếc SUV trong thế giới cũ của cậu, không gian bên trong cũng không rộng lắm, chỉ có một chiếc ghế...
Một chiếc?!
Kỷ Vân Đình vội nhìn về phía Mục Cảnh Dư.
Cậu không biết Mục Cảnh Dư đã bấm vào đâu, dưới kính chắn gió xuất hiện một bệ điều khiển với hàng loạt nút bấm.
Kỷ Vân Đình: "Thượng tướng, tôi ngồi ở đâu?"
"... Ghế." Mục Cảnh Dư không quay đầu lại, chỉ vào chiếc ghế bên cạnh: "Tốc độ hạ cánh của phi hành khí rất nhanh, cậu không được huấn luyện, đứng không vững."
... Ra là vậy. Kỷ Vân Đình thở phào nhẹ nhõm, nhanh chóng bước tới, đặt mông ngồi xuống chiếc ghế duy nhất.
Mục Cảnh Dư liếc nhìn cậu một cái: "Cậu thật đúng là không khách khí mà."
Kỷ Vân Đình: "Ồ."
Cậu cúi xuống tìm: "Ở đâu?"
Chiếc ghế có thiết kế chuẩn công thái học, đệm ngồi và lưng tựa vô cùng thoải mái... nhưng lại không có dây an toàn.
Mục Cảnh Dư bấm vào một bên tay ghế.
Một sợi dây an toàn và khóa cài bật ra.
Kỷ Vân Đình: "Cảm ơn."
Nhanh chóng thắt vào.
Mục Cảnh Dư: "Ngồi vững vào."
"Vâng!"
Phi hành khí đột ngột cất cánh, cậu bị ép vào ghế, lưng và eo đau nhức, sau đầu... ư?
Mục Cảnh Dư thu tay lại, dời mắt đi: "Nắm chắc vào, lát nữa tốc độ hạ cánh sẽ nhanh hơn."
"Vâng!" Kỷ Vân Đình vội vàng ngồi dậy, nắm chặt lấy tay vịn.
Phi hành khí đạt đến một độ cao nhất định rồi treo lơ lửng.
Qua kính chắn gió, Kỷ Vân Đình có thể nhìn thấy toàn cảnh trạm hàng không, thậm chí còn nhìn thấy đầu người mênh mông của đội phụ binh bên kia.
“Phi hành khí số hiệu 3529, yêu cầu trở về Phổ Nhĩ Tinh." Mục Cảnh Dư ấn cổ tay nói.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)
