Quay phim được một nửa, đến giờ nghỉ ngơi, Lê Tương lại bấm vào app camera.
Lúc này là gần trưa, hai người Si Vọng chắc chắn đang ở cùng nhau, có lẽ đang hoạt động trong phòng khách.
Quả nhiên vừa vào app đã nhìn thấy bóng dáng của Si Vọng.
Nhưng không thấy Trần Hy đâu.
Si Vọng ngồi trong phòng khách xem tin tức trên tivi, trên đó đang chiếu vụ án của cô ấy.
Cô ấy rất tập trung, thậm chí có thể nói là nhìn chằm chằm không chớp mắt.
Lê Tương ngờ vực.
Trước khi đóng “Cô Ấy Có Tội”, vì để hiểu rõ nhân vật Vương Nghiêu này hơn nên cô đã đặc biệt mời một chuyên gia tư vấn tâm lý đến.
Trong lúc học hỏi kinh nghiệm, cô cũng nắm được một ít kiến thức, biết được khi nào thì một người sẽ xuất hiện tâm lý trốn tránh, đặc biệt là sau khi gặp phải nghịch cảnh lớn trong đời, chịu tổn thương tâm lý khó có thể chữa lành.
Nếu như tâm lý của con người giống nhau, nếu như những lý luận và kiến thức này được xây dựng trên cơ sở hiện thực, vậy Si Vọng bây giờ chắc hẳn vẫn đang trong giai đoạn trốn tránh.
Trên tivi đang chiếu tin về sự bất hạnh của cô ấy, sẽ khiến cô ấy nhớ lại những đau khổ trong mười mấy năm qua, sao cô ấy lại chủ động chọn xem?
Lê Tương bất giác cau mày, thầm lo lắng trong lòng, chỉ sợ Si Vọng nghe mấy lời xằng bậy của những người nào đó, ép buộc bản thân mình phải đối diện với những chuyện này, cho rằng chỉ cần đối diện thì mới có cơ hội bước ra khỏi nó.
Nhưng ký ức của con người sẽ không vì vậy mà thay đổi được.
Có lẽ cô phải hỏi Tần Giản Châu xem chuyên gia tư vấn tâm lý mà quỹ từ thiện mời có đáng tin hay không, sự khuyến khích tích cực vào lúc này là việc không cần thiết chút nào.
Nhưng đúng lúc này, Si Vọng trong màn hình đột nhiên nhìn về phía cửa lớn.
Có một người từ bên ngoài vào.
Si Vọng đứng dậy, chạy về phía người đến.
Lê Tương nhìn kỹ, người đó là Tần Giản Châu.
Si Vọng đi đến trước mặt Tần Giản Châu, ngừng lại khi còn cách hai bước, hình như cô ấy hỏi gì đó, Tần Giản Châu xoay người đóng cửa, chỉ lắc đầu với cô ấy.
Rõ ràng Si Vọng thở phào.
Tần Giản Châu đặt đồ đã mua lên bàn, lấy từng món ra.
Si Vọng đi cạnh anh ta, miệng lẩm bẩm gì đó.
Nhưng từ góc độ của Lê Tương chỉ có thể nhìn thấy môi cô ấy đang nhúc nhích, không thể nhìn ra là đang nói gì.
Tần Giản Châu bắt đầu sắp xếp đồ đạc, đáp vài đâu rất đơn giản.
Si Vọng bỗng đứng lại, nhìn chằm chằm anh ta, đôi mắt mở to, đôi tay của cô rấy vẫn đặt trên bàn, siết chặt mép bàn.
Tần Giản Châu lại gật đầu với cô ấy.
Lần này Si Vọng hoàn toàn buông lỏng, sau đó mỉm cười rất nhạt, chỉ một giây đã biến mất.
Không bao lâu sau, Tần Giản Châu rời đi.
Si Vọng tiễn anh ta đến trước cửa.
Cho đến khi Si Vọng ngồi lại lên sofa xem tin tức.
Tin tức đã chiếu xong, giờ đang chiếu quảng cáo, cô ấy trượt xuống từ sofa, nằm nghiêng trên thảm dưới đất.
Lê Tương xem cả đoạn với vẻ nghi hoặc, tắt app rồi vẫn hơi hoang mang.
Vài phút sau, Dương Tuyển cầm hộp cơm vào.
Lê Tương vẫn ăn không nhiều, ăn được một nửa, cô hỏi: “Lần trước cậu nói các cô ấy sợ người lạ, nhìn thấy cậu thì trốn ra sau?”
Dương Tuyển đang ăn ngon lành, mất một lúc mới hiểu Lê Tương đang hỏi chuyện gì: “Đúng vậy.”
Nhưng lúc nãy khi Si Vọng nhìn thấy Tần Giản Châu không hề trốn ra sau, ngược lại còn chạy lên trước, mặc dù đã phanh lại lúc gần đến trước mặt, nhưng rõ ràng là thái độ rất vội vàng.
Cô là diễn viên, ngoại trừ dùng lời thoại để thể hiện tâm lý và cảm xúc, thì dựa vào ngôn ngữ hình thể và động tác để thể hiện cũng là một trong những kỹ năng bắt buộc phải có, muốn đạt được điều này thì cần phải quan sát những người xung quanh trong cuộc sống.
Nếu như muốn gấp gáp gặp người nào đó hoặc muốn hỏi rõ ràng chuyện nào đó, người đó sẽ thể hiện động tác như Si Vọng vừa rồi.
Vì vậy Si Vọng rất thân với Tần Giản Châu?
Điều này không hợp lý.
Hai cô ấy mới được cứu ra không bao lâu, Tần Giản Châu đại diện quỹ từ thiện của nhà họ Cận đến thăm, nhưng anh ta là đàn ông, với tính cách hướng nội và tâm lý đề phòng người lạ của Si Vọng, sao có thể thân thiết với Tần Giản Châu nhanh như vậy, thậm chí còn chủ động đến gần?
…
Mấy ngày sau đó, Tần Giản Châu cũng không còn xuất hiện trong camera nữa.
Cuộc sống của Si Vọng là Trần Hy cứ lặp lại mỗi ngày như vậy, không có gì khác thường.
Lê Tương liên tục đến thăm Diêu Trọng Xuân một tuần.
Dì giúp việc phụ trách sinh hoạt hằng ngày nói tinh thần của Diêu Trọng Xuân đã tốt hơn rất nhiều, cứ đến chiều là sẽ mong chờ, sau khi ngủ trưa dậy sẽ hỏi có phải Tiểu Quyên sắp đến không.
Công việc của Lê Tương rất đơn giản, không cần cố tình lấy lòng, cũng không cần phải ráng cười.
Cô không lo không có chủ đề để nói, đóng phim nhiều năm như vậy, quen biết nhiều người trong nhiều đoàn phim như vậy, không thiếu nhất là những câu chuyện thú vị.
Diêu Trọng Xuân sinh ra trong nhà họ Diêu, từng trải qua rất nhiều việc, tầm nhìn rất cao, nhưng chắc chắn bà ta chưa từng trải qua cuộc sống trong đoàn phim, nghe thấy rất mới mẻ và thú vị, đến khi uống thuốc dường như cũng không thấy đắng nữa.
Lê Tương mang theo một hộp kẹo bên người, Diêu Trọng Xuân uống thuốc xong cô sẽ thưởng một viên, rồi lại kể một câu chuyện nhỏ.
Lúc Diêu Trọng Xuân cười rất giống bé gái, khiến gương mặt gầy trơ xương của bà ta không còn đáng sợ như vậy nữa.
Dường như hai người ở cùng nhau rất vui vẻ và nhẹ nhàng, nhưng có lúc giữa hai chủ đề có vài giây yên tĩnh, Diêu Trọng Xuân sẽ để lộ biểu cảm khác.
Có chút sâu thẳm, có chút u ám.
Vào khoảnh khắc đó, Lê Tương nhận ra rằng dù cho có bệnh đến mức nào, bà ta vẫn là phụ nữ nhà họ Diêu.
Thỉnh thoảng Diêu Trọng Xuân sẽ gợi ra vài chủ đề.
Bà ta hỏi Lê Tương có bạn bè nào thân thiết không?
Lê Tương trả lời: “Có vài người bạn trong giới, cũng xem như khá thân ạ.”
Diêu Trọng Xuân lại hỏi: “Vậy con có tin tưởng bọn họ không?”
Lê Tương ngừng một giây, lắc đầu.
Sau đó cô giải thích: “Con không phải không muốn tin tưởng, mà là không dám.”
Không dám.
Diêu Trọng Xuân: “Tại sao không dám?”
Câu trả lời của Lê Tương vừa thẳng thắn lại trực tiếp: “Sợ bị bán đứng, không thua nổi ạ.”
Hai chữ bán đứng tạo ra dành cho người quen, bạn bè, thậm chí là người thân thiết hơn.
Diêu Trọng Xuân lại hỏi: “Giới giải trí rất phức tạp sao?”
“Nói thật thì đúng là vậy.” Lê Tương cười nói: “Nhưng so với giới này thì chỉ là múa rìu qua mắt thợ thôi ạ.”
Diêu Trọng Xuân cũng cười, sau đó dặn dò: “Ở đâu cũng vậy, đừng tin tưởng bất kỳ ai, phải nhớ kỹ.”
Lê Tương gật đầu với sắc mặt như thường.
Nhưng trong lòng cô lại cảm thấy căng lên vì ánh mắt và giọng điệu của Diêu Trọng Xuân giờ phút này.
Diêu Trọng Xuân đang nhắc nhở cô, cũng đang cảnh cáo cô.
Dù bà ta ị bệnh, nhưng tinh thần vẫn rất tỉnh táo.
Thậm chí Lê Tương nghĩ “bất kỳ ai” mà Diêu Trọng Xuân nói có lẽ cũng bao gồm cả Diêu Lam.
Trước khi đi, Diêu Trọng Xuân lại hỏi cô đến đây mấy ngày rồi, có từng gặp người nào khác của nhà họ Diêu chưa?
Lê Tương lắc đầu.
Sau đó nghe thấy Diêu Trọng Xuân nói: “Rất nhanh sẽ gặp được thôi.”
…
Đúng là rất nhanh.
Lê Tương để lại cách liên lạc của mình cho Diêu Trọng Xuân và dì chăm sóc bà ta, sau đó vừa nghiền ngẫm những lời của Diêu Trọng Xuân vừa đi ra ngoài.
Ở ngay khúc rẽ cầu thang tầng hai, cô nghe thấy dưới lầu vang lên tiếng ồn ào.
Mấy hôm nay, ngôi nhà luôn rất yên tĩnh.
Nghe nói ông cụ luôn ở trên từng ba chưa từng xuất hiện lần nào, còn bà vợ bé từ sau lần trước thì cũng không còn đến bắt chuyện nữa.
Có thể tưởng tượng tiếng ồn lúc này đột ngột đến mức nào.
Lê Tương đến cạnh tay vịn nhìn xuống dưới.
Có hai đứa bé đang đuổi bắt nhau trong phòng khách, một bé trai và một bé gái, cùng lắm là 5, 6 tuổi.
Hai người phụ nữ bên cạnh đang trò chuyện, là mẹ của hai người đứa nhỏ, hai người không ngăn cản hai đứa nhỏ đùa giỡn mà dường như tập trung vào câu chuyện họ đang nói hơn.
Hai ngưòi đó là chị dâu cả và chị dâu họ của Diêu Lam, đều xuất thân từ nhà giàu.
Một lúc sau, vợ bé cùng người làm xuất hiện, nói là đã chuẩn bị trà bánh mà hai người thích ở trong.
Chị dâu lớn và chị dâu họ vui vẻ đón nhận, nhưng lúc vợ bé xoay người đi trước, hai người trao đổi ánh mắt ở phía sau, chị dâu họ níu tay chị dâu cả lại, hình như còn thấp giọng nói mấy chữ.
Không lâu sau, người làm đi lên tầng hai, gặp Lê Tương thì nói: “Cô chủ mời cô qua đó ạ.”
Lê Tương lấy điện thoại ra xem giờ trước: “Giúp tôi nói với cô chủ một tiếng là tôi phải vội về đoàn phim, còn phải đóng cảnh đêm.”
Người làm tỏ vẻ hơi khó xử nhưng vẫn làm theo, nhanh chóng qua đó báo.
Hai đứa bé dưới lầu vẫn đang đuổi bắt nhau.
Lúc Lê Tương xuống lầu, đúng lúc bọn chúng chạy đến cửa, một người đàn ông đi từ ngoài vào, hai đứa trẻ suýt nữa đụng vào.
Người đàn ông mỗi bên chặn một đứa, hai đứa nhỏ lại cười ha ha chạy đi.
Người đàn ông nâng mắt, chạm vào mắt Lê Tương vừa đi xuống.
Lúc này Lê Tương mới nhìn rõ người đến là Diêu Thành.
Trong phòng rất sáng, lần này cô đã nhìn thấy rõ ràng dáng vẻ của Diêu Thành, cộng thêm anh mặc bộ đồ thoải mái màu nhạt, ngoại trừ khí chất yếu ớt ra thì còn lộ ra chút hơi thở thanh xuân.
“Anh Diêu.”
Lê Tương gật đầu chào anh nhưng không dừng chân.
Diêu Thành lùi ra sau theo từng bước cô bước qua, ỷ vào chân dài mà chặn trước mặt cô.
“Đi đâu?”
Lê Tương đứng lại: “Về đoàn phim.”
Diêu Thành: “Không phải cảnh đêm trong thời gian này đều đã hoãn hết rồi sao?”
Thì ra là anh biết.
Diêu Thành lại hỏi: “Có muốn cùng ra vườn dạo không?”
Lê Tương không có lý do để từ chối: “Được.”
Đương nhiên cô sẽ không cho rằng chỉ đơn thuần là đi dạo.
Lê Tương cụp mắt, nhìn cái bóng dưới đất, ngửi mùi thơm của cây cỏ và mùi thuốc trên người Diêu Thành, chờ anh nói rõ mục đích.
Hai tay Diêu Thành bỏ vào túi quần, lúc này mới chậm rãi lên tiếng: “Nghe nói chị dâu họ là bạn cùng trường cấp ba của cô?”
Lê Tương nhìn anh, giả vờ tỏ vẻ mờ mịt: “Vậy sao? Tôi không quen cô ấy.”
Đương nhiên cô biết chị dâu họ đó tốt nghiệp trường cấp ba nào, nhưng cô cũng thật sự không quen biết cô ta, bởi vì lý lịch học cấp ba của cô là bịa ra.
Diêu Thành mỉm cười nói: “Lớn hơn cô mấy khoá, lúc cô vào trường thì chắc chị ấy đã tốt nghiệp rồi.”
“Ồ.” Lê Tương tiếp lời: “Thì ra lúc nãy bọn họ gọi tôi qua là để “ôn chuyện cũ” à.”
“Cũng có thể là để ra oai phủ đầu.” Diêu Thành bình thản nói.
Lê Tương đứng lại: “Vậy anh thì sao?”
Diêu Thành đi thêm hai bước rồi cũng dừng lại, quay người nhướng mày.
Lê Tương: “Tôi còn tưởng tôi chỉ là một người ngoài không liên quan, mỗi ngày đến đây chỉ để ở cùng mẹ ruột tôi một tiếng. Một tiếng có thể xảy ra chuyện gì chứ, cũng chẳng ảnh hưởng đến bất kỳ ai.”
Diêu Thành cười lắc đầu, để lộ hàm răng trắng, giống như nghe thấy một câu chuyện cười.
Mấy giây sau, anh thu lại nụ cười, hỏi: “Cho dù không ai nhắc nhở cô, tự cô cũng phải nhận ra chứ. Trong tay cô Trọng Xuân có… 5% cổ phần của Diêu Thị.”
Ồ, mấu chốt nằm ở đây.
Nghe có vẻ không nhiều, nhưng với những gia tộc có thể nảy sinh cuộc chiến tranh giành quyền thừa kế, đừng nói là 5%, dù là 1% cũng có thể thay đổi cục diện.
Lê Tương: “Tôi chưa từng muốn có, mà bà ấy cũng sẽ không cho tôi.”
Diêu Thành: “Không ai tin câu này đâu.”
Lê Tương: “Vì vậy bây giờ mấy người đang xem tôi là kẻ xâm nhập đúng không? Nhưng tôi vốn chẳng thể tạo ra bất kỳ đe doạ nào cho các người, các người muốn đuổi tôi đi là chuyện quá dễ dàng.”
Diêu Thành lại cười: “Xem ra cô thật sự không biết, Diêu Lam chẳng nói gì với cô cả.”
Lê Tương không hề cảm thấy có gì kỳ lạ, cô là một người ngoài, Diêu Lam không cần phải giải thích gì với cô, Diêu Lam chỉ muốn lợi dụng cô, còn cô thể hiện giá trị lợi dụng của mình mới lên được thuyền của Diêu Lam.
Diêu Thành bước một bước, rồi lại một bước, không dài nhưng lại ngày càng gần Lê Tương.
Lê Tương không tránh, chỉ nhìn anh bước đến trước mặt mình.
Cô hơi ngẩng đầu, nhìn vào mắt anh.
Bởi vì chiều cao của anh che đi một phần ánh sáng khiến gương mặt của hai người cùng chìm vào nơi sáng tối giao nhau.
Diêu Thành cúi đầu, nói: “Chuyện không đơn giản như cô nghĩ đâu, cô Trọng Xuân biết rất nhiều bí mật trong nhà, mỗi ngày hai người ở chung với nhau nói nhiều như vậy, có thể yên tâm với những người nắm giữ bí mật sao… Cô đó, phải cẩn thận đấy, người ở đây đều rất đáng sợ.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-593460.png&w=256&q=75)