Diêu Trọng Xuân một mực nhìn Lê Tương, dường như đang đánh giá, lại như đang quan sát, mà càng giống như đang tìm kiếm cái gì hơn.
Có lẽ là đang tìm kiếm hình bóng bản thân mình lúc còn trẻ.
Trong tài liệu có nhắc đến vài chuyện về Diêu Trọng Xuân, đương nhiên là miêu tả trên góc độ của người ngoài nên không quá kỹ, không cách nào hiểu rõ tâm trạng của Diêu Trọng Xuân khi trải qua những chuyện đó.
Bà ta là người đẹp nhất thế hệ trước của nhà họ Diêu, lại gả được cho người tốt, chồng không chỉ là thanh mai trúc mã mà còn môn đăng hộ đối.
Cho dù người bên ngoài hay người trong nhà đều luôn khen ngợi bà ta, bà ta gần như không có khuyết điểm, hoàn hảo đến khiến người ta ghen tị.
Đúng vậy, ghen tị.
Vốn những lời khen nghiêng về một phía chính là vấn đề.
Năm thứ hai sau khi kết hôn, Diêu Trọng Xuân sinh con gái Diêu Quyên.
Diêu Trọng Xuân rất có đầu óc trên phương diện kinh doanh, khiến việc làm ăn của nhà họ Diêu vẻ vang hơn nhiều, hơn nữa tuổi còn trẻ đã cùng chồng nắm thực quyền trong tay.
Đáng tiếc…
Đời người sợ nhất là hai chữ này.
Năm thứ tư sau khi kết hôn, máy bay trực thăng riêng của vợ chồng Diêu Trọng Xuân đột nhiên xảy ra sự cố, máy bay rơi khiến chồng bà ta chết.
Diêu Trọng Xuân bị đả kích nặng nề, bệnh mãi không dậy nổi.
Đến mùa xuân năm sau, cảm xúc của Diêu Trọng Xuân mới từ từ thoát ra khỏi đau thương thì con gái Diêu Quyên đột nhiên thất lạc.
Chuyện này đã khiến Diêu Trọng Xuân hoàn toàn sụp đổ.
Cùng là phụ nữ, trong lòng Lê Tương rất đồng tình với bà ta, nhưng cô không thể hiện ra.
Cô tự hiểu lấy mình, sự đồng tình không có sức mạnh chống đỡ thì chẳng có ý nghĩa gì, kẻ yếu càng không có tư cách nói đến chuyện đồng tình.
Trước khi đến đây, lo ngại lớn nhất trong lòng Lê Tương là liệu Diêu Trọng Xuân có tin không?
Cô con gái mất tích 12 năm cứ vậy mà nguyên vẹn chui ra, còn là một người nổi tiếng xinh đẹp rạng rỡ, liệu có phi thực tế quá không?
Nhưng giờ phút này, cô bỗng không thấy lo lắng nữa.
Ánh mắt Diêu Trọng Xuân nhìn cô không chỉ ấm áp mà còn thoáng tình mẹ.
Có lẽ Diêu Trọng Xuân tin, hoặc cũng có lẽ là tự mình dối mình.
Với sức khoẻ của bà ta có lẽ sẽ không qua khỏi năm nay, nên có lẽ bà ta cũng không muốn vạch trần lời nói dối tốt đẹp này.
“Nghe nói con học cấp ba ở nước ngoài.” Diêu Trọng Xuân ho khan, hỏi.
Lê Tương gật đầu: ‘Đúng ạ, khi lên Đại học thì con về đây học. Đó là ý của bố mẹ con. Bọn họ đã ra đi trong một vụ tai nạn xe trong lúc con học Đại học.”
Diêu Trọng Xuân lại hỏi: “Mấy năm nay luôn ở một mình sao?”
Lê Tương cụp mắt: “Cũng không hẳn ạ, bên cạnh con có vài người theo đuổi, con cũng có thử tiếp nhận, hy vọng có thể xây dựng gia đình của riêng mình. Nhưng bởi vì đã bước chân vào giới này, con không thể tự quyết định thời gian của mình nên mối tình nào cũng chẳng đi đến đâu.”
Cô từng có tin đồn với hai người đàn ông nhà họ Cận, chuyện này cũng chẳng phải bí mật nên khả năng cao là Diêu Trọng Xuân đã biết.
Diêu Trọng Xuân tiếp tục hỏi, dường như rất hứng thú với lựa chọn của cô: “Tại sao lại muốn đóng phim?”
Lê Tương nhìn bà ta, mặt không đỏ tim không đập kể một câu chuyện thường thấy: “Ban đầu con chẳng có ước mơ gì, chỉ muốn tốt nghiệp xong rồi tìm một công việc để làm, nhưng có một lần cùng một người bạn đi thử một vai nhỏ, không ngờ con lại được đạo diễn chọn trúng, cứ vậy mà vô tình bước vào giới này.”
“Lúc đầu con không quen với việc đóng phim và cuộc sống trong đoàn phim, sau này mới dần nhận ra thú vui trong đó, cộng thêm được quý nhân giúp đỡ nên may mắn nhận được bộ phim thứ hai. Cứ như vậy mà đóng từng bộ từng bộ…”
“Đóng phim rất thú vị, có thể sống nhiều cuộc đời khác nhau, có người tốt, có người xấu, có người trẻ, có người già, còn có cơ hội “xuyên không” về thời cổ đại. Nếu một người chỉ được sống một cuộc đời thì thiệt thòi quá rồi, con được đóng nhiều vai như vậy đúng là rất được hời.”
Mấy phút này gần như đều là Lê Tương nói, nội dung đều được chuẩn bị từ trước.
Lời đáp duy nhất là tiếng ho khan của Diêu Trọng Xuân.
Trong lúc đó Diêu Lam có rời đi một lần, sau đó bưng chén thuốc ấm nóng quay lại.
Nhưng Diêu Lam không khuyên Diêu Trọng Xuân uống thuốc nữa mà đưa mắt ra hiệu cho Lê Tương.
Lê Tương nhận lấy chén thuốc, nói: “Uống thuốc rồi sẽ không ho nữa, còn có thể ngủ một giấc thật ngon. Có một năm con bị cảm nặng trong đoàn phim, ho suốt nửa tháng, cứ mãi không khỏi, đều là nhờ uống thuốc trị ho mới vượt qua được đó ạ.”
Lần này Diêu Trọng Xuân không từ chối, bà ta nhìn chén thuốc rồi nhìn Lê Tương.
Lê Tương mỉm cười thổi đi hơi nóng phía trên, cuối cùng Diêu Trọng Xuân cũng giơ tay nhận lấy chén thuốc.
Bà ta không cần người khác đút từng muỗng mà một hơi uống hết.
Chén thuốc đã thấy đáy.
Diêu Trọng Xuân che miệng, ngũ quan nhíu lại, nhịn mấy giây mới đè được cơn buồn nôn đó xuống.
Diêu Lam lấy chén đi, kéo chăn cho Diêu Trọng Xuân: “Uống thuốc rồi thì phải ngủ nhé, một lát làm cơm xong, dì giúp việc sẽ lên gọi cô.”
Diêu Trọng Xuân nằm xuống, vẫn đang đè nén sự buồn nôn ở cổ họng.
Bà ta không nói được câu nào, chỉ yếu ớt gật đầu rồi nhìn về phía Lê Tương.
…
Lê Tương đi theo Diêu Lam ra khỏi phòng.
Lúc đi qua hành lang, Diêu Lam căn dặn: “Sau này cố gắng từ chối những buổi diễn đêm, nhà họ Diêu sẽ bồi thường tổn thất cho đoàn phim, ngày mai tôi sẽ cho người đi bàn điều kiện với bên nhà sản xuất. Tối mai cô hãy dành ra một tiếng để đến đây cùng bà ấy, sẽ không chiếm nhiều thời gian của cô đâu, chỉ cần nhìn bà ấy uống thuốc và trò chuyện là được.”
Nghe có vẻ rất đơn giản.
Lê Tương hỏi: “Chỉ vậy thôi?”
Diêu Lam liếc cô: “Cô chê nhiệm vụ quá nhẹ nhàng?”
“Không, tôi chỉ cảm thấy…” Lê Tương nói: “Nếu như chỉ cần mỗi ngày ở cạnh bà Diêu một tiếng, vậy tôi cũng chẳng cần quan tâm những người khác trong nhà có công nhận tôi hay không, cũng chẳng cần ra sức.”
Diêu Lam cười: “Đợi cô làm xong việc này rồi nói, đừng đề cao bản thân mình quá.”
Lê Tương không tiếp lời, chỉ nghiền ngẫm ý của Diêu Lam.
Dường như đang nhắc nhở, cũng đang cảnh cáo cô.
Chẳng lẽ cùng một người bệnh trò chuyện còn có khó khăn gì khác sao?
Trước khi Lê Tương rời đi, Diêu Lam ném ra một quả ngọt.
Hai người trao đổi cách liên lạc, Diêu Lam nói sau này không cần thông qua Cận Tầm, có chuyện gì cứ nói thẳng với cô ta.
Lê Tương lên xe, nhìn khung chat trên wechat với Diêu Lam và số điện thoại vừa mới lưu trong điện thoại.
Cô không kìm được nghĩ đây có phải là vượt mặt Cận Tầm hay không.
Đối với Diêu Lam đương nhiên chẳng sao cả, nhà họ Cận mãi mãi là thứ hai, Diêu Lam đã sai khiến Cận Tầm đến quen tay rồi, từ lần đầu tiên cô gặp bọn họ đã nhận ra được.
Đêm mưa đó, cô xuất hiện rất không đúng lúc.
Cận Tầm và Diêu Lam đang có việc rất quan trọng cần bàn, cô lại nửa đường chạy ra, làm loạn kế hoạch của Cận Tầm.
Anh ta bảo cô về, nhưng Diêu Lam lại đề nghị cho cô ở lại vì thấy dáng vẻ chật vật của cô.
Sau khi cô thay đồ của người làm trong biệt thự Cận Tầm, lau khô nước trên tóc, uống từng ngụm canh gừng mà người làm mang lên.
Diêu Lam xuất hiện lần nữa.
Diêu Lam hỏi cô đã xảy ra chuyện gì, có phải bị ai bắt nạt không?
Cô nhìn vào mắt Diêu Lam, lần đầu tiên cảm nhận được sức mạnh từ một người xa lạ.
Đúng vậy, là sức mạnh.
Trực giác của cô nói với cô rằng có lẽ người phụ nữ này có thể giúp được cô.
Chuyện sau đó cũng chứng minh điều này, bởi vì Diêu Lam đã nói vài câu trước mặt Cận Tầm nên anh ta mới cho người đến nơi mà cô nói xem thử.
Là người của Cận Tầm đã dàn xếp ổn thoả, đó cũng là lần đầu tiên cô nghe thấy cái tên Tần Giản Châu.
Cận Tầm bảo cô ngủ lại biệt thự một đêm.
Hôm sau trước khi cô rời đi, Cận Tầm đã nói chuyện với cô 10 phút.
Cô biết chuyện đã được giải quyết, trong lòng cảm thấy rất mừng.
Nhưng những lời sau đó của Cận Tầm lại khiến cô không rét mà run.
Cho dù đó không phải là lần đầu tiên cô cảm nhận được sự hoảng sợ về tương lai từ anh ta.
Cận Tầm nói: “Tôi không giúp người không công, cô phải trả sạch những gì nợ tôi.”
Kết quả là trả 12 năm vẫn chưa trả hết.
Điện thoại đột nhiên vang lên, là tin nhắn của Cận Tầm.
Mạch suy nghĩ của Lê Tương đứt đoạn, cô ấn mở ra: [Thế nào?]
Lê Tương trả lời: [Thuận lợi, cô ấy bảo em sau này mỗi tối đến đây ở cạnh Diêu Trọng Xuân một tiếng.]
Cận Tầm lại hỏi: [Có nói bao lâu không?]
Lê Tương: [Không, em cũng không có hỏi.]
Cận Tầm: [Không hỏi là đúng, cứ làm theo là được.]
Lê Tương: [Vậy thời gian này em không thể ở cạnh anh rồi.]
Cô không phải đang làm nũng.
Trên màn hình phản chiếu gương mặt không chút biểu cảm của cô.
Nhưng hàng chữ này do cô gõ ra, khó tránh khỏi khiến người đàn ông nghĩ theo hướng trêu ghẹo.
Cận Tầm: [Nếu em nhớ tôi thì gọi cho tôi.]
Lê Tương: [Vâng.]
Tắt wechat, cô mở lịch trình ra xem, gần như đều đã đầy.
Lê Tương hỏi lại Dương Tuyển một lần.
Câu trả lời của Dương Tuyển y vậy.
Cũng có nghĩa là trong khoảng thời gian sắp tới, cô sẽ không có cơ hội đi gặp Si Vọng.
Lê Tương nói: “Giúp tôi mua một ít đồ bổ, đưa đến chỗ Si Vọng và Trần Hy.”
Dương Tuyển ngẩn ra: “Nhưng mà… Được, em sẽ làm theo.”
Cô biết điều Dương Tuyển ngập ngừng muốn nói gì là, hoạt động đã kết thúc, không cần phải lăng xê nữa.
Phóng viên và fans cũng đâu biết đến sự quan tâm lặng lẽ không ai biết này.
Nhưng Lê Tương không quan tâm, cũng không thể giải thích với Dương Tuyển: “Sau này cứ cách hai ngày thì cho người đưa đến đó một lần, nếu cậu có thời gian thì tự mình đi, tôi không yên tâm để người khác mua đồ. Ghi nợ cho tôi, không cần ghi cho công ty.”
Dương Tuyển lại nhìn qua, ánh mắt còn ngạc nhiên hơn vừa rồi, nhưng cuối cùng cũng không hỏi gì.
…
Sự sắp xếp như vậy trông có vẻ không có vấn đề gì, cũng không ảnh hưởng gì đến ai.
Nhưng việc Dương Tuyển xuất hiện ở chỗ của Si Vọng rất nhanh đã truyền đến tai Tần Giản Châu.
Hôm sau, Dương Tuyển trở về từ chỗ Si Vọng, còn đem theo một chiếc điện thoại, nói là của Tần Giản Châu đưa cho cô.
Lê Tương nhập mật mã mà Dương Tuyển nói vào, rất nhanh đã tìm thấy app camera giám sát.
Bấm mở ra, hiện ra hình ảnh nơi Si Vọng đang ở.
Nhưng vì sự riêng tư, trong nhà chỉ lắp đặt camera ở phòng khách, khi Si Vọng và Trần Hy hoạt động trong khu vực phòng khách, Lê Tương có thể nhìn thấy trên điện thoại.
Lê Tương nhìn rất lâu, mắt không thể rời ra được.
Cô đã nhìn thấy Si Vọng qua ống kính.
Si Vọng không giống với hình trong tài liệu lắm, cô ấy có tinh thần hơn trước, không còn tiều tuỵ và ủ rũ như trước nữa.
Nhưng cô ấy không hề có chút vui vẻ, cả người toả ra hơi thở chết chóc nặng nề, không cười cũng không có biểu cảm gì rõ ràng.
Cô ấy đến phòng khách, ngồi xuống xem tivi.
Một lúc sau Trần Hy cũng đi ra, hai người cùng ngồi đờ đẫn nhìn phía trước.
Trần Hy đổi kênh khác, đang chiếu phim hài.
Hai người xem một lúc thì bật cười.
Lúc này, dì giúp việc chăm sóc sinh hoạt cho hai người đi ra từ phòng bếp, hình như là gọi hai người vào ăn cơm.
Nụ cười của hai người lại biến mất, trở lại dáng vẻ cẩn thận như trước.
Sau khi hai người đi về phía nhà ăn, Lê Tương thoát khỏi app, hỏi Dương Tuyển: “Lúc cậu đến có gặp hai người họ không, nói thử cảm nhận xem?”
Dương Tuyển trả lời: “Bọn họ không quen tiếp xúc với người lạ, nhìn thấy em thì đứng cách rất xa. Em không dám ở lại lâu nên chỉ đặt đồ xuống, nói là do một người quan tâm các cô ấy tặng. Si Vọng đột nhiên hỏi là ai, có phải là nữ nghệ sĩ đã giúp đỡ bọn họ không? Em nói phải, em nói với bọn họ chị tên Lê Tương.”
“Sau đó thì sao?” Lê Tương vô thức ngừng thở.
Dương Tuyển lắc đầu: “Không có sau đó nữa, cô ấy chỉ nói là biết rồi.”
Lê Tương: “Ờ.”
Dương Tuyển lại nói: “Em nghe trợ lý gia đình kia nói, bác sĩ tâm lý đề nghị bọn họ nên ra ngoài đi lại nhiều hơn, đừng cứ ở mãi trong nhà. Hai ngày trước bọn họ từng ra ngoài một lần, chơi trong khu vui chơi nhỏ ở gần khu chung cư hai tiếng.”
Lê Tương không hỏi tiếp nữa, cho dù thực ra cô vẫn muốn iết thêm nhiều chuyện hơn.
Lúc Si Vọng còn nhỏ cũng rất thích đến khu vui chơi, luôn chơi không đủ.
Cô ấy cũng mất tích ở nơi đó.
“Mẹ nó!”
Không biết Dương Tuyển đã mở weibo từ lúc nào, giật mình bởi hotsearch trên đó.
Lê Tương nhìn qua, nghe thấy cậu ta nói: “Trên này nói cảnh sát đã tìm thấy mấy bộ hài cốt ở gần thôn, có của cô gái trẻ, còn có của hai em bé…”
Cùng lúc này, trong một khu nhà ở ngoại ô thành phố Xuân.
Rèm trong phòng kéo kín mít, trên tivi đang chiếu cùng một tin tức.
Người đàn ông ngồi trước sofa khoảng 40 tuổi.
Có lẽ là bị tiếng động trên tivi đánh thức, cửa phòng ngủ mở ra, một bé trai đi ra ngoài.
Cậu bé dụi mắt đi đến bên cạnh người đàn ông.
Người đàn ông mỉm cười, ôm lấy bé trai, nghe thấy bé trai hỏi: “Con mơ thấy mẹ rồi, khi nào con có thể gặp mẹ ạ?”
Người đàn ông giơ một tay xoa đỉnh đầu bé trai, ánh mắt vẫn nhìn về phía tivi.
Cùng lúc này, trong tivi chiếu hình cắt của mấy nạn nhân nữ nhưng không để lộ tên thật, càng không để lộ ngoại hình thật của bọn họ.
Người đàn ông hít một hơi, nhẹ giọng nói với bé trai: “Sắp rồi, bố sắp đi đón mẹ rồi.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-593460.png&w=256&q=75)