Cô khiến gã tưởng rằng cô sắp khuất phục và ngay lúc gã nghĩ mình sắp được toại nguyện thì ra đòn chí mạng.
Chỉ không ngờ, vừa giải quyết xong một tên lại xuất hiện thêm hai tên nữa.
Nếu chúng chỉ ham muốn sắc đẹp thì còn đỡ nhưng hai ngày nay cô trốn trong bóng tối, đã chứng kiến quá nhiều trường hợp xong việc rồi giết người.
Chu Thanh Tuyển nhìn thân thể co ro của Vân Họa, trong mắt ánh lên một tia tán thưởng.
Những kẻ vừa yếu đuối lại không có dũng khí tự cứu mình thì sớm muộn gì cũng chết, loại người này trong mắt anh chẳng khác gì người chết.
Chu Thanh Tuyển đứng dậy, đi tới trước thi thể rút cây trâm ra, trả lại cho Vân Họa.
Vân Họa thoáng ngạc nhiên, ngây ra hai giây rồi mới nhận lấy cây trâm: “Cảm ơn anh.”
“Em tự đi được không?”
Giọng nói ấm áp của người đàn ông lúc này tựa như tiếng trời, Vân Họa vui mừng nhìn anh, ánh mắt long lanh: “Em đi được.”
Hai gã đàn ông đang rên rỉ ở cách đó không xa thấy vậy liền định bỏ chạy. Chu Thanh Tuyển khẽ giơ tay, hai lưỡi dao băng bắn ra, găm thẳng vào giữa trán chúng.
“Đi thôi.”
“... Vâng.”
Vân Họa đói đến hoa mắt chóng mặt, hai chân mềm nhũn nhưng vẫn cố gắng hết sức để theo kịp bước chân của Chu Thanh Tuyển.
Cô ngoảnh lại nhìn ba người đã chết hẳn. Đây là dị năng sao? Những kẻ đối với cô như ác quỷ lại bị một dị năng giả giải quyết chỉ bằng một cái phất tay nhẹ nhàng.
Chu Thanh Tuyển tưởng Vân Họa đang mềm lòng: “Không nỡ à? Em trốn ra từ căn cứ số 33 sao?”
Vân Họa không hiểu, khẽ “vâng” một tiếng.
Cô là xuyên không tới đây, mà còn là xuyên cả người qua, đến thân phận cũng không có. May mà ở tận thế cũng không có chế độ đăng ký tên thật.
Chu Thanh Tuyển nói tiếp: “Bên ngoài khác với trong căn cứ, sớm muộn gì em cũng sẽ quen thôi. Dị năng giả vốn là những người may mắn nhưng họ lại dùng sự may mắn của mình để hãm hại đồng bào, chết không đáng tiếc, không đáng để đồng tình.”
“Em biết rồi, cảm ơn anh đã cho em biết những điều này, anh tốt thật.”
Vân Họa níu lấy tay áo Chu Thanh Tuyển, một hành động thể hiện sự dựa dẫm.
Chu Thanh Tuyển nhìn bàn tay đầy những vết thương nhỏ của Vân Họa, sững người một lúc rồi cởi áo khoác ngoài ném cho cô.
Cát bụi trong gió của thời tận thế có tính ăn mòn rất mạnh, người thường không thể chống lại được, tuy không biến thành zombie nhưng sẽ gây ngứa ngáy vô cùng.
“Đây là đồ bảo hộ, có thể ngăn được cát bụi. Em về với anh trước, anh sẽ bàn với đồng đội xem sắp xếp cho em thế nào.”
Vân Họa mặc bộ đồ bảo hộ vào như thể đó là báu vật, lực cản tức thì biến mất nhưng cảm giác đau đớn lại trở nên rõ rệt hơn.
Đau suốt bảy ngày, cô đã tưởng mình chai sạn rồi.
Chu Thanh Tuyển nhìn ra: “Hệ thần kinh của em đang hồi phục, chịu đựng qua một lúc là ổn thôi.”
Vân Họa gật đầu, yếu ớt mỉm cười với Chu Thanh Tuyển: “Anh, cảm ơn anh, cũng cảm ơn các đồng đội của anh.”
Chu Thanh Tuyển đột nhiên kéo Vân Họa né sang một bên, một con zombie lướt qua hai người.
Một lưỡi dao băng từ hư không xuất hiện, đâm vào thái dương của con zombie, giải quyết nó trong chưa đầy một giây.
Chứng kiến cảnh này, Vân Họa cảm thấy một sự phấn khích không thể kìm nén.
Nếu cô cũng có dị năng thì tốt biết mấy.
Tiếp theo, cô tận mắt chứng kiến anh dùng những lưỡi dao băng xuất hiện từ hư không để giết vô số zombie.
Dị năng hệ băng sao?
Giây phút này, cô nhận thức rõ ràng hơn bao giờ hết, anh là một cường giả!
Một cường giả có thể bảo vệ cô!
Yếu đuối như cô, nhất định phải tìm một chỗ dựa vững chắc.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-328046.png&w=256&q=75)

-904652.png&w=256&q=75)