“Cứu em.”
“Cầu xin anh, cứu em với...”
Khung cảnh tan hoang, cát vàng mịt mù, đâu đâu cũng là cảnh hoang tàn đổ nát đến kinh người.
Vân Họa ngã sõng soài trên đất, trông vô cùng thảm hại. Gương mặt xinh đẹp của cô trắng bệch không còn chút máu, bộ lễ phục cúp ngực màu trắng đã nhuốm thành màu xám tro, trước ngực còn có một vệt máu đỏ tươi loang lổ, trông thê thảm vô cùng.
Cô ngẩng đầu, đôi mắt đen láy xinh đẹp van nài nhìn người trước mặt, những ngón tay thon dài bám chặt lấy vạt áo anh, như thể đang níu lấy cọng rơm cứu mạng cuối cùng.
“Cầu xin anh...”
Chu Thanh Tuyển nhìn xuống cô từ trên cao, chiếc áo khoác gió dài có mũ trùm kín cả người anh.
Anh rất cao, dù Vân Họa có cố gắng ngước nhìn thế nào cũng không thể thấy rõ được gương mặt anh.
Cô không biết anh là người tốt hay kẻ xấu nhưng đây là tia hy vọng cuối cùng của cô rồi.
Suốt bảy ngày ròng rã, cô đã trải qua đủ thứ, từ thời tiết khắc nghiệt bốn mùa luân chuyển trong một ngày, những con zombie cuồng loạn đáng sợ, cho đến những kẻ xấu định giở trò đồi bại với cô... May mắn là cô đều thoát được nhưng không có thức ăn, cô sắp chết rồi, chết đói.
Cô không cam tâm, cô không muốn chết, cô không tin mình lại xui xẻo đến thế!
“Cầu xin anh, cứu em với.”
Thấy người đàn ông không hề có phản ứng, Vân Họa gắng gượng ngồi dậy, nắm lấy những ngón tay thô ráp duy nhất lộ ra bên ngoài của anh, những giọt nước mắt trong veo lăn dài trên má, thân thể run rẩy như một chú thỏ con, trông vô cùng đáng thương.
Chu Thanh Tuyển nhìn xuống những ngón tay đang đan vào nhau của hai người trong một giây, rồi từ từ ngồi xổm xuống, giọng nói ấm áp như nắng ấm giữa mùa đông.
Cuối cùng Vân Họa cũng nhìn rõ dung mạo của anh: mày kiếm mắt sao, vô cùng anh tuấn. Thế nhưng ánh mắt anh nhìn cô lại cực kỳ thờ ơ, như đang nhìn một vật chết. Rõ ràng là gương mặt lạnh lùng tột độ nhưng giọng nói lại khiến người ta cảm thấy dễ chịu như gió xuân.
Sự tương phản đến cực điểm nhưng ánh mắt anh rất trong sạch, Vân Họa không ghét.
“Máu trên người là của em à?”
Vân Họa nghe anh hỏi.
Cô vội lắc đầu, cơ thể lại yếu ớt ngã bệt xuống đất: “Không phải của em, là của gã.”
Vân Họa chỉ về phía cái xác đã lạnh ngắt cách đó không xa, trên cổ thi thể cắm một cây trâm tinh xảo. Bên cạnh còn có hai người đàn ông đang nằm rên rỉ.
“Anh ơi, gã định giở trò đồi bại với em, em lỡ tay giết gã mất rồi. Hai người đàn ông bên cạnh gã đột nhiên xuất hiện, nếu không có anh, có lẽ bây giờ em đã chết rồi...”
Nói rồi, Vân Họa như thể nghĩ đến cảnh tượng kinh hoàng nào đó, sợ hãi run rẩy nấp sau lưng Chu Thanh Tuyển, bám chặt lấy tay áo anh.
“Anh ơi, không phải máu của em đâu, em sẽ không biến thành zombie đâu. Anh cứu em có được không?”
Ở hướng mà Chu Thanh Tuyển không nhìn thấy, cô nhìn người đàn ông đã chết hẳn, trong mắt lóe lên vẻ tàn nhẫn.
Lỡ tay ư?
Đương nhiên là không. Cô đã cố tình dụ dỗ gã kia cả một ngày trời, nếu không thì một kẻ yếu đuối không có dị năng như cô làm sao giết được một dị năng giả chứ.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-328046.png&w=256&q=75)

-904652.png&w=256&q=75)