Dụ Lê tùy tiện nói: "Chỉ cần không phải là trà xanh Kỳ Kiến Nguyệt kia thì là ai cũng được, tớ không quan tâm."
Kỳ Hi vỗ tay một cái: "Yêu dấu ơi, cậu thử đoán xem tại sao Kỳ Kiến Nguyệt lại mang họ Kỳ nào?"
Thiên hạ thiếu gì người họ Kỳ, lúc trước người nhà họ Kỳ tìm tới cửa, Dụ Lê hoàn toàn không nghĩ theo hướng này.
Chỉ là lúc ở đài truyền hình, cô từng nghe đồng nghiệp bàn tán xôn xao với nhau.
Họ nói Kỳ Kiến Nguyệt dùng toàn đồ hiệu và lái xe sang, nghe đâu gia cảnh cực kỳ giàu có, là một thiên kim hào môn thứ thiệt.
Họ còn bảo cô ta sống rất khiêm tốn, chẳng bao giờ khoe khoang về gia đình mình cả.
Nhưng Dụ Lê nghe xong chỉ nghĩ thầm. Nếu thật sự khiêm tốn thì cô ta đã mặc đồ bình dân, chứ chẳng phô trương xe sang mỗi khi ra ngoài như sợ người ta không biết mình giàu vậy.
Dụ Lê hít ngược một hơi: "Hèn gì tớ và Kỳ Kiến Nguyệt cứ như nước với lửa, hóa ra mọi chuyện đều có lý do của nó cả. Cô ta chiếm đoạt gia đình của cậu, cướp đi cả cuộc đời cậu, đúng là một kẻ ăn cắp. Còn bày đặt thiên kim hào môn gì chứ, phì, cô ta đến xách dép cho bạn thân yêu dấu của tớ còn không xứng!"
Nhưng Kỳ Hi lại ôm cánh tay Dụ Lê rồi nói: "Phúc họa luôn song hành mà. Nếu được chọn lại một lần nữa thì tớ vẫn sẽ chọn cuộc đời này. Bởi vì nếu không có sự nhầm lẫn đó, tớ đã chẳng thể quen biết Lê Lê rồi. Tớ lại càng không thể cùng cậu lớn lên và chưa từng rời xa nhau. Đối với tớ, dù là người thân hay là thứ gì khác cũng không quan trọng bằng Lê Lê đâu!"
Kỳ Hi tựa đầu vào vai Dụ Lê. Khi nói những lời này, hốc mắt cô ấy đã đỏ hoe vì xúc động.
Lời này chẳng hề sai. Thậm chí nói không ngoa thì nếu không có Dụ Lê bảo vệ từ bé, Kỳ Hi có lẽ đã chẳng thể sống sót đến tận bây giờ.
Nhưng tình cảm gắn bó bấy lâu khiến Dụ Lê nhận ra ngay sự bất thường trong giọng nói của bạn mình.
"Có chuyện gì vậy Kỳ Hi? Sáng nay lúc nhận người thân đã xảy ra chuyện không vui à? Có chuyện gì thì đừng có nén nhịn trong lòng, nếu chịu uất ức cứ việc nói với tớ. Đai đen Taekwondo của tớ không phải để trưng cho đẹp đâu."
Dụ Lê định múa vài đường để chứng minh bản lĩnh thì Kỳ Hi vội vàng ngăn lại rồi cười khổ: "Tổ tông của tôi ơi, cậu ngồi yên chút đi, giờ cậu đâu phải có một mình. Thật ra trước khi đi tớ đã chuẩn bị tâm lý rồi. Dù tớ có quan hệ huyết thống với họ nhưng người chung sống với họ suốt hai mươi lăm năm qua lại không phải tớ. Họ không nỡ để Kỳ Kiến Nguyệt quay về gia đình thật để chịu khổ, nên chỉ tuyên bố với bên ngoài tớ là đứa con gái thất lạc được tìm thấy sau nhiều năm, rồi bảo tớ và cô ta cứ coi nhau như chị em ruột."
Nghe đến đây, huyết áp của Dụ Lê tức khắc tăng vọt.
"Tức chết tớ rồi. Con cái bị trao nhầm mà họ không nghĩ tới việc bù đắp cho hai mươi lăm năm khổ cực của cậu, trái lại còn lo lắng kẻ chẳng có chút máu mủ gì sẽ phải chịu thiệt thòi. Có lẽ họ đang diễn kịch bản của đôi cha mẹ não tàn trong truyện thiên kim thật giả rồi. Tớ chưa thấy ai không biết phân biệt nặng nhẹ như vậy, chắc chắn họ thấy Kỳ Hi hiền lành dễ bắt nạt nên mới mặt dày nói ra những lời đó!"
Dụ Lê không thể nhìn bạn thân bị ức hiếp, cô hùng hổ muốn đi đòi lại công bằng: "Không được, tuyệt đối không thể nuốt trôi cục tức này. Chúng ta đến nhà họ Kỳ, tớ phải chỉ thẳng mặt mà mắng cho bọn họ một trận ra trò mới được!"
Nếu không mắng cho một trận thì đầu óc đám người này chắc chắn là bị úng nước rồi, vừa ngu ngốc lại vừa bốc mùi.
Kỳ Hi dở khóc dở cười cản cô lại: "Lê Lê đừng vội. Tuy họ không nỡ rời xa Kỳ Kiến Nguyệt nhưng cũng không đối xử quá tệ với tớ đâu. Cậu xem, họ còn đưa cho tớ một chiếc thẻ có ba mươi triệu tệ này. Chẳng phải trước đây cậu đã để mắt tới căn hộ rộng một trăm năm mươi mét vuông ở khu Mãn Quế Phương rồi sao? Giờ có thể thanh toán một lần để mua luôn. Đến lúc đó chúng ta đón bà nội về ở cùng, cả nhà mình sống chung thì tốt biết mấy."
Trước đây họ đã lên kế hoạch cùng nhau nỗ lực kiếm tiền mua một căn hộ lớn, không cần quá rộng rãi, chỉ cần có ba phòng ngủ là đủ.
Khó khăn lắm mới nén được cơn giận của Dụ Lê xuống, Kỳ Hi chợt nhớ ra một chuyện.
"Đúng rồi Lê Lê, cậu kết hôn rồi thì sau này không ở cùng tớ và bà nội nữa mà phải dọn tới sống với anh chồng hờ kia sao?"
Dụ Lê phẩy tay: "Tớ và anh ta chỉ là vợ chồng hờ thôi, vì có đứa trẻ nên mới phải ràng buộc với nhau chứ chẳng có chút tình cảm nào hết. Tớ đồng ý cưới là vì không muốn con mình vừa chào đời đã thiếu vắng cha. Vả lại anh ta dù sao cũng là cha đứa trẻ, kiểu gì cũng phải để anh ta gánh vác nghĩa vụ nuôi dưỡng. Ngoài việc bỏ tiền ra thì có anh chồng này hay không cũng vậy thôi."
Sau khi xác nhận Dụ Lê không phải là kẻ lụy tình, Kỳ Hi mới hoàn toàn yên tâm.
Cầm chiếc thẻ rồi lái xe đi, hai người hào hứng lên đường tới chỗ mua nhà.
Dụ Lê giờ đây cũng là người có tiền, nhưng xét cho cùng thì cô vẫn khác với Kỳ Hi.
Kỳ Hi cầm số tiền bồi thường từ cha mẹ ruột nên có thể thoải mái quẹt thẻ mà không cần suy nghĩ gì. Còn chiếc thẻ này của cô tuy không giới hạn hạn mức, nhưng chủ thẻ dù sao vẫn là Kỳ Trầm Yến.
Mua nhà là khoản chi tiêu lớn, ít nhất đối với Dụ Lê là như thế. Cho dù có tiền mà bản thân tự dưng bị quẹt mất cả triệu tệ thì chắc chắn cô sẽ thấy đau lòng đến rỉ máu.
Dụ Lê định gửi tin nhắn WeChat hỏi một tiếng, nhưng khi mở ra mới phát hiện hai người họ còn chưa kết bạn với nhau.
Đúng là kiểu người lạ từng quen, vợ chồng mà đối đãi với nhau như thế này thì đúng là có một không hai.
Nhưng may mắn là cô vẫn còn giữ số điện thoại của Kỳ Trầm Yến.
*
Kỳ Trầm Yến vừa xuống máy bay, xe chuyên dụng đã chờ sẵn từ lâu.
"Chào Vụ trưởng Kỳ, rất hân hạnh được đón tiếp ngài!"
Một dàn lãnh đạo đứng xếp hàng chào đón, thái độ vô cùng cung kính, thể hiện rõ sự coi trọng đối với Hoa Quốc.
Kỳ Trầm Yến lần lượt bắt tay từng người rồi mới bước lên xe chuyên dụng.
Điện thoại đột nhiên rung lên một cái.
[Chào anh, tôi là Dụ Lê đây. Anh đã xuống máy bay chưa? Có chuyện này muốn báo với anh một tiếng. Tôi và bạn thân muốn mua một căn nhà nên mỗi người sẽ góp một nửa tiền. Tôi quẹt thẻ của anh trước nhé, sau này nhất định tôi sẽ trả lại, có được không?]
Kỳ Trầm Yến đầu tiên là khẽ cau mày, sau đó lại bật cười rồi thở dài một tiếng.
Thư ký đứng bên cạnh lần đầu tiên thấy lãnh đạo của mình không xem tài liệu trong lúc đi công tác nước ngoài, mà lại đang cầm điện thoại.
Chính xác hơn là anh ấy đang bận rộn gõ chữ.
Là ai mà có thể khiến Vụ trưởng đích thân gõ chữ trả lời như vậy chứ? Phải biết rằng Vụ trưởng bình thường rất bận rộn, chuyện gì có thể nói bằng lời thì tuyệt đối sẽ không bao giờ gõ chữ.
Một lúc sau, Kỳ Trầm Yến mới đặt điện thoại xuống.
Anh đắn đo một hồi rồi cũng lên tiếng hỏi: "Tiểu Trần, tôi nhớ là cậu có bạn gái rồi phải không?"
Đột nhiên bị lãnh đạo hỏi về chuyện đời tư, cậu thư ký lập tức đứng thẳng lưng, nghiêm túc trả lời: "Thưa Vụ trưởng, tình cảm của tôi và bạn gái vẫn luôn rất ổn định. Cô ấy là mối tình đầu của tôi, chúng tôi dự định năm nay sẽ đính hôn ạ."
Cậu ấy không có lối sống riêng tư thiếu chuẩn mực đâu!
"Chỉ là chuyện phiếm thôi, bình thường cậu và bạn gái cư xử với nhau thế nào? Trước khi tiêu tiền cô ấy có hỏi ý kiến cậu một cách khách sáo, rồi sau đó còn muốn tính toán rạch ròi để trả lại tiền cho cậu không?"
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [SỰ KIỆN] 💎 QUỐC KHÁNH RỘN RÀNG – NGẬP TRÀN KIM CƯƠNG! 💎
Đặc biệt ưu đãi nhiều hơn cho các khách VIP sở hữu tài khoản Premium ạ!!!
🎉 Chỉ trong 3 ngày (31/8 - 2/9), Toidoc tung deal cực hời áp dụng nạp từ 100K - 1 Triệu (Không giới hạn số lượt sử dụng)
• Tài khoản thường: Tặng thêm 10% - 15% kim cương
• Tài khoản Premium: Tặng thêm 15% - 20% kim cương
👉 Thông tin chi tiết tại bài đăng của Toidoc Support! LINK
👉 NẠP CÀNG LỚN - ƯU ĐÃI CÀNG NHIỀU - NẠP NGAY🔥
📌 Link nạp kim cương tự động: https://toidoc.org/phuong-thuc-nap/tu-dong
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-904652.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)
