Nói xong, Dụ Lê giơ ba ngón tay lên, hăng hái thề thốt.
Kỳ Hi thốt lên một tiếng: “Công việc gì mà lại thần bí thế, ai không biết còn tưởng là đặc vụ của nước khác đấy. Cảm giác không đáng tin chút nào.”
Dụ Lê mỉm cười: “Nhắc mới nhớ, anh chồng hờ này của tớ cũng mang họ giống cậu đấy.”
Kỳ Hi lập tức vểnh tai lên: “Cũng họ Kỳ? Để tớ tra xem ở Hoa Quốc còn nhà họ Kỳ nào thuộc giới hào môn nữa không, hình như không có đâu. Vậy nên, không lẽ anh ta là một kẻ nghèo kiết xác làm cái nghề đặc thù nào đó? Cưng à, cậu không được để nhan sắc làm mờ mắt mà nhảy vào hố lửa đâu. Tục ngữ có câu rất hay, thà ngồi khóc trong xe BMW còn hơn ngồi cười sau xe đạp. Không chỉ cậu khổ đâu mà đứa bé trong bụng cậu cũng phải chịu khổ theo đấy!”
Kỳ Hi nói đến đây liền bắt đầu tự trách mình: “Tất cả là tại tớ. Nếu ngày đó tớ không lôi cậu đi nhảy nhót rồi lại uống bao nhiêu là rượu thì cậu đã không đi nhầm phòng, càng không bị một tên nghèo hèn ngủ mất. Rồi còn bất ngờ mang thai, bị ép phải ràng buộc với anh ta thế này!”
Vốn dĩ chuyện này đã khiến Kỳ Hi vô cùng hối hận.
Mọi chuyện phải kể từ một tháng trước.
Kỳ Hi vốn dĩ đang sống một cuộc đời làm công ăn lương như hàng triệu người bình thường khác, mỗi ngày đi sớm về muộn theo quy trình định sẵn.
Bỗng một ngày, có mấy người trông rất sang trọng tìm đến tận cửa. Họ nói cô ấy là con cháu nhà họ Kỳ, năm đó lúc vừa mới sinh ra đã bị bế nhầm trong bệnh viện.
Mà nhà họ Kỳ này chính là nhà giàu nhất giới Kinh thành, là chủ sở hữu của Tập đoàn Thiên Hòa.
Chỉ trong nháy mắt, Kỳ Hi từ một con chim sẻ biến thành thiên kim hào môn thực thụ, cứ như là đang nằm mơ vậy.
Tuy rằng chuyện này rất huyền ảo, nhưng đây lại là đỉnh cao mà người bình thường nỗ lực cả đời cũng không thể chạm tới được, đương nhiên là chuyện đại hỷ.
Để ăn mừng, Dụ Lê và Kỳ Hi sau khi đi ăn một bữa thịnh soạn thì lại kéo nhau đến quán bar để quẩy.
Kết quả là chơi hăng quá nên đã uống khá nhiều rượu.
Hai người loạng choạng dìu nhau đi tìm một khách sạn gần đó. Trong lúc Kỳ Hi còn đang bận thanh toán ở quầy lễ tân thì Dụ Lê đã lảo đảo đi lên trước.
Sau đó cô vô tình vào nhầm phòng, dưới sự kích thích của cồn, cô đã ngủ nhầm người.
Trời mới biết sáng hôm sau Dụ Lê tỉnh dậy, cả người đau nhức, trên thân thể vẫn còn lưu lại những dấu vết ái ân mập mờ sau trận kịch chiến tối qua.
Rồi khi quay đầu lại, cô liền nhìn thấy khuôn mặt tuấn tú trẻ trung đầy triển vọng, gương mặt thường xuyên xuất hiện trên tivi với phong thái đầy quyền uy.
Kỳ Trầm Yến.
Dụ Lê tưởng mình đang nằm mơ, cô véo mạnh một cái khiến bản thân đau đến mức nhăn mặt nhíu mày.
Không phải là mơ, cô đã ngủ với phát ngôn viên quốc dân! Xác suất này còn thấp hơn cả việc trúng số độc đắc nữa!
Nhưng sự thật là cái chuyện phi lý như vậy lại bị cô va phải.
Trong khoảnh khắc đó, hàng ngàn ý nghĩ lướt qua trong đầu của Dụ Lê.
Liệu có giống như trong mấy cuốn truyện tổng tài cẩu huyết vẫn hay viết không? Kỳ Trầm Yến sẽ coi cô là một kẻ tâm cơ trèo giường, rồi tức giận ném một xấp tiền vào mặt cô và bảo cô cút đi?
Hay là, Kỳ Trầm Yến là một nhân vật lớn đang rất được săn đón, ngộ nhỡ tai nạn tối qua bị cánh săn ảnh chụp được rồi tung ra ngoài, Kỳ Trầm Yến vì muốn cứu vãn hình tượng nên buộc phải cưới cô?
Thông thường nếu là cốt truyện như vậy, mọi chuyện sẽ phát triển theo hướng ngược đãi nữ chính.
Cô không chỉ bị nam chính hiểu lầm, mà còn bị ngược thân, ngược tâm, thậm chí còn bị móc tim móc phổi nữa.
Để không bị ngược đãi như vậy, Dụ Lê vội vàng mặc quần áo vào. Trước khi Kỳ Trầm Yến kịp tỉnh lại thì cô đã vắt chân lên cổ mà chạy trốn trước.
Vốn dĩ Dụ Lê còn lo lắng đề phòng suốt mấy ngày. Nhưng mọi chuyện vẫn sóng yên biển lặng, cứ như thể tai nạn đó chỉ là một khúc nhạc đệm nhỏ trong cuộc sống.
Nhưng nghĩ lại cũng đúng. Với thân phận của Kỳ Trầm Yến, chỉ cần anh muốn thì e là đã ngủ với không ít phụ nữ, cô chỉ là một con cá nhỏ không đáng kể trong cái ao cá mênh mông của anh mà thôi.
Ngược lại thì bản thân cô đã tự lo hão ở đây rồi.
Công việc ở đài truyền hình vốn dĩ đã bận rộn, hơn nữa gần đây Dụ Lê đang nỗ lực cạnh tranh cho vị trí nữ phát thanh viên chính nên đã nhanh chóng ném chuyện tình một đêm đó ra sau đầu.
Cho đến khi Dụ Lê phát hiện ra kỳ kinh nguyệt của mình đã bị trễ mất một tháng.
Cô chợt nhớ ra ngày hôm đó vì quá hoảng loạn nên sau khi xong chuyện, cô đã không thực hiện biện pháp tránh thai nào cả.
Với tâm trạng lo lắng bồn chồn, Dụ Lê đã mua que thử thai ở siêu thị.
Khi nhìn thấy hai vạch đỏ chói mắt hiện lên trên đó, đầu óc Dụ Lê hoàn toàn trống rỗng.
Cô không cam lòng nên lại âm thầm chạy đến bệnh viện kiểm tra thêm một lần nữa.
Nhưng kết quả vẫn hiển thị là cô đã mang thai được bốn tuần.
Dụ Lê cầm tờ phiếu báo cáo xét nghiệm, đứng thẫn thờ ở cửa phòng khám.
Ý nghĩ đầu tiên nảy ra trong đầu cô chính là phải bỏ đứa bé này đi.
Tuy rằng chuyện này rất tàn nhẫn, nhưng sự nghiệp của cô hiện tại khó khăn lắm mới đi vào quỹ đạo.
Vị trí nữ phát thanh viên chính lại là cơ hội ngàn năm có một, nếu bỏ lỡ lần này, không biết đến bao giờ mới có lần sau.
Hơn nữa nếu sinh con ra, với mức thu nhập kinh tế hiện tại của cô, vừa phải nuôi con vừa phải phụng dưỡng bà nội, cô căn bản không cáng đáng nổi.
Vì thế sau khi suy nghĩ kỹ càng, Dụ Lê vẫn quyết định sẽ bỏ đứa bé.
Cô đã đi tư vấn bác sĩ về các vấn đề liên quan đến việc phá thai, thậm chí đến cả lịch phẫu thuật cũng đã hẹn xong xuôi.
Kỳ Hi tôn trọng mọi quyết định của cô, và đã hẹn ngày hôm đó sẽ đi cùng cô đến bệnh viện.
Nhưng không ngờ rằng, ngay trước hôm chuẩn bị phẫu thuật một ngày, cửa nhà cô lại bị gõ vang.
Vốn tưởng rằng sẽ không bao giờ gặp lại người đàn ông này nữa, vậy mà giờ đây anh lại xuất hiện trước cửa nhà cô trong bộ vest chỉnh tề, phong thái đầy khí thế.
“Tôi là Kỳ Trầm Yến. Một tháng trước, tôi bị người khác hạ thuốc nên đã vô tình phát sinh quan hệ với em, rất xin lỗi vì đến tận bây giờ mới tìm thấy em. Tôi còn hai tiếng rưỡi nữa là phải lên máy bay. Nếu em đồng ý, bây giờ chúng ta có thể đi đăng ký kết hôn ngay, tôi sẽ chịu trách nhiệm với em và cả đứa bé.”
Dụ Lê chỉ do dự đúng ba phút. Cuối cùng, cô đã cùng Kỳ Trầm Yến đi đến Cục dân chính.
*
Thu lại dòng suy nghĩ, Dụ Lê thở dài. Cô lấy chiếc thẻ đen ra rồi nhét vào tay Kỳ Hi.
“Anh chồng hờ đưa cho đấy. Là thẻ đen không giới hạn hạn mức, anh ấy bảo tớ cứ tiêu xài tùy thích.”
Kỳ Hi giơ chiếc thẻ đen lên, soi dưới ánh sáng để kiểm tra mấy lần. Sau đó, biểu cảm trên mặt liền thay đổi trong nháy mắt.
“Anh chồng này được đấy, có thể duy trì lâu dài. Công việc cần bảo mật thì cứ bảo mật đi, chỉ cần không phải kẻ ăn bám mà lại có năng lực của đồng tiền thế này thì chẳng là vấn đề gì hết. Bỗng dưng nhặt được anh chồng vừa nhiều tiền vừa đẹp trai, xem ra hôm đó chúng mình đi uống rượu là đúng đắn quá rồi!”
Cái tốc độ lật mặt này thật sự còn nhanh hơn cả phim chụp X-quang.
“Đừng nói về tớ nữa. Sáng nay cậu đi nhận người thân ở nhà họ Kỳ có thuận lợi không? Thái độ của người nhà họ Kỳ đối với cậu thế nào? Còn cô thiên kim giả kia nữa, họ có định đưa người đó về không?”
Vốn dĩ chuyện nhận thân nên diễn ra từ một tháng trước, nhưng giữa chừng phía nhà họ Kỳ lại báo có chút việc nên phải hoãn lại vài ngày.
Cứ trì hoãn như vậy mà đã trôi qua hẳn một tháng rồi.
Thực ra Dụ Lê không mấy hài lòng với thái độ này của nhà họ Kỳ.
Rõ ràng lúc trước người chủ động tìm đến cửa để nhận lại con gái ruột là bọn họ, lúc đó trông họ cũng có vẻ vô cùng xúc động.
Nhưng ngoảnh đi ngoảnh lại, họ lại kéo dài thêm hơn một tháng, thật sự không nhìn ra được chút thành ý nhận thân nào cả.
“Lê Lê, cậu chắc chắn sẽ không ngờ được cô thiên kim giả đã tráo đổi với tớ là ai đâu.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [SỰ KIỆN] 💎 QUỐC KHÁNH RỘN RÀNG – NGẬP TRÀN KIM CƯƠNG! 💎
Đặc biệt ưu đãi nhiều hơn cho các khách VIP sở hữu tài khoản Premium ạ!!!
🎉 Chỉ trong 3 ngày (31/8 - 2/9), Toidoc tung deal cực hời áp dụng nạp từ 100K - 1 Triệu (Không giới hạn số lượt sử dụng)
• Tài khoản thường: Tặng thêm 10% - 15% kim cương
• Tài khoản Premium: Tặng thêm 15% - 20% kim cương
👉 Thông tin chi tiết tại bài đăng của Toidoc Support! LINK
👉 NẠP CÀNG LỚN - ƯU ĐÃI CÀNG NHIỀU - NẠP NGAY🔥
📌 Link nạp kim cương tự động: https://toidoc.org/phuong-thuc-nap/tu-dong
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-904652.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)
