"Coi như hết, lúc này, nhà nhà đều bận rộn cày bừa vụ xuân, nào có rảnh rỗi la cà? Ta đây không giống với nhà ngươi." Tử Tình nói.
"Đúng vậy, năm nay nước mưa còn vô cùng nhiều, chỉ sợ bọn họ cũng không đi được, Tình nhi đây đã là đứa nhỏ thứ năm rồi, không giống với Vũ nhi." Thẩm thị cân nhắc một chút, cũng là ý tứ này.
Năm nay nước mưa nhiều, từ sau tết thì vẫn tí ta tí tách rơi xuống không ngừng, phỏng chừng còn tiếp tục như vậy, lúa mì giảm sản lượng là tất nhiên. Cũng may lúa sớm đã cấy mạ rồi, ảnh hưởng tạm thời còn không lớn, nhưng cũng không chịu nổi ngày ngày mưa không ngớt. Nhà nhà đều vội vàng tháo nước đọng trong ruộng, làm sao có thời giờ la cà?
Tử Vũ nghe xong nói: "Đúng vậy, nước mưa năm nay là lớn, ta nghe tướng công nói, bên ngoài có địa phương nước mưa cực kỳ lớn, còn có thôn trang bị nước ngập, chúng ta ở đây nha, coi như tốt. Ta nghe bố chồng và mẹ chồng nói, năm nay gạo không chừng tăng giá, bảo dự trữ nhiều một chút."
Tử Tình vừa nghe trong lòng liền bất ổn, Lâm Khang Bình còn chạy ở bên ngoài, giờ lỡ như có lũ lụt, có thể trở về như thế nào?
Thẩm thị nghe xong vội hỏi nhà Tử Tình lương thực còn có bao nhiêu, nàng cũng muốn mua một ít dự trữ, còn có tiệm cơm của Trần thị, cũng phải dự trữ nhiều một chút, lại lo lắng cho Tử Phúc, hắn lại là quản lý gạo lương cùng thuỷ lợi, nếu gặp phải thiên tai lớn, xử lý không tốt một cái, sẽ bị liên lụy, chiến tích mấy năm đều mất trắng.
Thẩm thị thấy tinh thần Tử Tình có chút hoảng hốt, còn tưởng rằng là mệt, vội dẫn theo Tử Vũ cáo từ, Tử Tình cũng không còn lòng dạ nào giữ lại, vội gọi Lâm Vượng đến hỏi thăm tình huống bên ngoài, mấy ngày nay bởi vì bận sinh con ở cữ, Tử Tình thật đúng là không nghĩ tới bên ngoài lũ lụt lại nghiêm trọng như vậy, sớm biết vậy sẽ không để Lâm Khang Bình xuất môn, cũng sẽ không thể nóng ruột nóng gan như vậy.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)

