Lúc khách nhân Dương gia gần đi, ngoài dự đoán của mọi người là, Thư Duệ cùng Thư Ngạn dắt Vĩnh Chương ngăn ở cửa, nói với hai tiểu hài tử: "Tiểu đệ đệ, các ngươi hình như quên mất không để đồ trong tay lại, đây là thứ Vĩnh Chương đệ đệ của ta thích nhất, hắn còn nhỏ, đòi một hồi không thấy những thứ này, sẽ khóc lên."
Hai người lớn kia nghe xong, nhất thời có chút xấu hổ, vội nói: "Nhất thời sơ sẩy, là quên mất, quên mất." Nói xong vội bào hai tiểu hài tử kia lấy đồ ra.
"Còn có mấy cái trong túi đừng quên." Thư Ngạn bỏ thêm một câu.
Sau khi Tử Tình về nhà hỏi Thư Duệ: "Duệ nhi, ngươi làm sao có thể nghĩ tới muốn đòi những thứ kia về cho Vĩnh Chương đệ đệ?"
"Nương, đó vốn chính là của Vĩnh Chương tiểu đệ đệ, bà ngoại không phải đã nói, tiểu đệ đệ rời những thứ này, đến cơm cũng ăn không ngon, ta thấy bà ngoại và tam cữu nương cứ nhìn những tượng điêu khắc gỗ này mãi, chỉ là ngượng ngùng mở miệng, nghĩ đến, ý của bà ngoại và tam cữu nương cũng là muốn giữ lại, người lớn các ngươi đã không tiện mở miệng, chỉ có thể để tiểu hài tử chúng ta mở miệng thôi. Nương không phải là cũng từng nói, chúng ta đều là người một nhà, phải giúp đỡ yêu thương nhau." Thư Duệ nói.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)

