Thẩm Cận: "..."
"Vậy cô vào nhà đi, để tôi làm thịt cho."
Nghe anh nói vậy, Tô Nhiên không chút do dự mà quay người chạy biến vào trong nhà luôn. Nhưng chạy đến cửa thì cô lại dừng bước, quay lưng về phía sân rồi hỏi: "Con rắn to không?"
Thẩm Cận đáp: "Chắc khoảng ký rưỡi."
Loài rắn thái hoa này lớn khá nhanh so với các loài rắn khác.
Tô Nhiên suy nghĩ vài giây rồi nói: "Vậy anh giữ lại khoảng một cân, lát nữa tôi mang sang nhà Đại đội trưởng đổi lấy ít lương thực và muối về. Lúc đó nếu ai có hỏi, tôi sẽ bảo con rắn thái hoa này bò vào sân, bị anh đánh chết, như vậy cũng tránh được việc người khác lấy cớ để gây chuyện."
Thời buổi này, đồ trên núi là của chung, bình thường mọi người hái ít sản vật vùng núi thì không ai nói gì. Nhưng nếu là thịt, chắc chắn sẽ có kẻ lấy chuyện này ra ép bọn họ phải chia phần.
Thẩm Cận đáp một tiếng "Được", rồi hỏi lại: "Để sống hay làm chín?"
Tô Nhiên: "Thời tiết nóng thế này, không chần qua nước sôi thì dễ hỏng lắm. Trừ phần mang đi đổi lương thực ra, số còn lại cứ chần qua nước sôi hết đi."
Nghe thấy Thẩm Cận đáp "Được" một tiếng là cô lập tức vào nhà luôn.
Vào trong nhà, Hạ Miêu đang đứng bên giường, mở to đôi mắt tròn xoe nhìn cô chằm chằm. Cô bé dường như đã nghe thấy tiếng nói chuyện bên ngoài, vừa thấy mẹ vào liền hỏi: "Mẹ ơi, nhà mình sắp được ăn thịt rắn ạ?"
Tô Nhiên ngẩn người: "Con không sợ sao?"
Hạ Miêu gật đầu: "Sợ ạ, nhưng Miêu Nha muốn ăn thịt."
Tô Nhiên: “...” Thôi được rồi, bọn họ như vậy cũng coi như là giống mẹ con rồi đó.
Đều là vừa nhát gan vừa muốn ăn thịt như nhau.
Cô nói: "Chờ ba con làm xong là chúng ta có thể ăn thịt rồi."
Mắt Hạ Miêu sáng rực lên, cô bé còn vô thức nuốt nước miếng một cái nữa chứ.
Xem ra sức hấp dẫn của thịt đã chiến thắng cả nỗi sợ rắn của hai mẹ con cô rồi.
Nhưng sợ thì sợ, Tô Nhiên vẫn tò mò không biết Thẩm Cận sẽ xử lý con rắn đó như thế nào. Cô đi đến bên cửa sổ, nhìn ra bên ngoài.
Thẩm Cận mang dao phay và thớt ra giữa sân, đang chuẩn bị làm thịt thì thấy người đang đứng sau cánh cửa sổ mở toang, anh bỗng khựng lại. Đứng đó nhìn với đứng ngoài sân nhìn thì có khác gì nhau đâu?
Dù vậy, anh vẫn chọn tư thế quay lưng về phía cửa sổ để xử lý con rắn.
Tô Nhiên hỏi: "Sao tự dưng anh lại bắt được con rắn này về thế?"
Thẩm Cận vừa xử lý vừa đáp: "Lúc cắt cỏ tranh thì phát hiện có bóng dáng gà rừng, làm xong việc rồi, nghĩ chắc là gần đó có ổ gà rừng, nếu may mắn chắc là có thể tìm thấy gà rừng và trứng gà rừng."
"Nhưng còn chưa tìm thấy gà rừng và trứng gà rừng thì đã gặp nó trước."
Thẩm Cận mười mấy tuổi đã biết bắt rắn đổi tiền, cho nên anh rất có kinh nghiệm bắt rắn, cũng có thể nhận ra các chủng loại rắn nữa.
Tô Nhiên: "Vậy tính ra anh cũng may mắn phết ha."
Thẩm Cận cười: "Cũng coi là vậy đi."
Nói xong, anh bắt đầu lột da rắn từ chỗ bảy tấc, rồi moi hết nội tạng ra.
Đầu rắn đã bị anh chặt bỏ và chôn xuống đất, bây giờ chỉ cần lột da và cắt khúc là được.
Chỗ da rắn và nội tạng vừa xử lý xong đều được anh để hết sang một bên, định lát nữa sẽ dùng vào việc khác.
Những thứ này đều có thể dùng làm thuốc, giữ lại cũng có thể dùng để đổi tiền hoặc đổi chút đồ dùng sinh hoạt.
Cái nhà này thật sự quá nghèo, Thẩm Cận không thể không khôi phục lại bản tính tính toán chi li lúc còn trẻ, một đồng tiền phải bẻ ra làm hai đồng mà dùng.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-495035.jpg&w=256&q=75)
