Rau dại trộn mà không có gia vị gì khác sẽ rất chát, mà trong nhà lại chẳng còn loại gia vị nào, chỉ có thể dùng cà chua xanh chua lòm và ớt hiểm để trộn cùng. Có vị chua vị cay, chắc là sẽ giảm bớt được vị chát của rau dại, không khó ăn đến mức không nuốt nổi.
Đợi nước sôi, cô cho rau vào nồi chần sơ qua. Chần khoảng một đến hai phút thì vớt ra bát. Cô xúc một thìa muối nhỏ, lại thái cà chua hạt lựu cho vào trộn cùng, sau đó chia một bát nhỏ cho Hạ Miêu.
Cô cũng không biết Thẩm Cận có ăn được cay hay không, thầm nghĩ một chút cay chắc không vấn đề gì, nên đã cho ba quả ớt hiểm vào trộn nốt phần rau dại còn lại.
Nói ra thì, cách phía sau nhà khoảng một trăm mét là sườn núi rồi, ở đó có củi khô, Thẩm Cận chắc sẽ về nhanh thôi. Vậy mà anh đã đi gần nửa tiếng rồi, sao vẫn chưa thấy bóng dáng đâu?
Còn đang thầm nhắc trong lòng, thì cô đã nghe thấy tiếng mở cổng vang lên từ ngoài sân, sau đó là tiếng gọi của Thẩm Cận: "Mẹ Miêu Nha."
Tô Nhiên nghe thấy tiếng "mẹ Miêu Nha" này thì bất giác rùng mình một cái.
Lần đầu tiên nghe Thẩm Cận gọi như vậy, cảm giác giống hệt như mấy ngày nay nghe Miêu Nha gọi cô là "mẹ" vậy, da gà da vịt nổi hết cả lên.
Cô đặt đôi đũa đang cầm để trộn rau xuống, đáp lớn: "Đến ngay đây."
Vừa ra khỏi bếp, cô đã thấy Thẩm Cận tay trái cầm đao chặt củi, tay phải xách một bó cỏ tranh, anh đóng cổng sân lại rồi quay sang nhìn cô.
Đồng thời, cô cũng cảm thấy đúng là trong nhà có một người đàn ông giúp mình làm việc thì thật tốt.
Thẩm Cận: "Tôi mang chút đồ về, trước tiên cô đưa hai đứa nhỏ vào trong nhà rồi hãy ra."
Tô Nhiên chớp mắt, anh mang gì về mà còn phải tránh mặt trẻ nhỏ mới lấy ra được vậy?
Suy nghĩ một chút, cảm thấy chắc chắn là đồ tốt, anh sợ Hạ Miêu nói hớ ra nên mới bảo trẻ con vào trong nhà trước đây mà.
Nghĩ như vậy, cô lập tức tích cực hẳn lên, bế Hạ Hòa lên rồi nói với Hạ Miêu: "Vào nhà với mẹ."
Hạ Miêu nhìn cha mình một cái rồi mới đi theo mẹ vào trong nhà.
Tô Nhiên đặt Hạ Hòa lên giường, dặn Hạ Miêu: "Con trông em nhé, đừng để em lăn khỏi giường."
Dặn dò xong, Tô Miểu vội vàng ra khỏi nhà, còn đóng cửa lại nữa.
Cô vừa quay người đã thấy Thẩm Cận đang quay lưng về phía cô, anh đặt bó cỏ tranh xuống đất, lật qua lật lại, hình như đang tìm gì đó.
Cô đi đến bên cạnh anh, khi nhìn thấy lẫn lộn trong đống cỏ tranh là cái thứ mềm nhũn có hoa văn màu vàng đen, cô đột nhiên giật bắn mình mà nhảy lùi về phía sau, hai mắt trừng lớn, hoảng sợ mà lùi lại mấy bước.
Tô Nhiên mặt cắt không còn giọt máu, run rẩy nói: "Anh nên để tôi vào phòng luôn mới đúng, hóa ra anh chỉ lo bọn nhỏ bị dọa, còn tôi thì không biết sợ chắc..."
Thẩm Cận ngẩn ra, nhìn khuôn mặt trắng bệch vì sợ hãi của cô, nói: "Rắn thái hoa thôi, không có độc đâu."
Tô Nhiên hít một hơi lạnh: "Đây là chuyện có độc hay không có độc sao?"
"Là vì tôi sợ rắn! Lại còn to thế này nữa chứ! Với lại chẳng có mấy ai là không sợ rắn cả, bất kể là rắn độc hay rắn không độc thì đều sợ hết."
Cô liếc nhìn con rắn trong đống cỏ một cái nữa, sợ đến mức vội vàng nhắm nghiền mắt lại. Con rắn này to quá, chắc cũng phải bằng bắp tay của Hạ Miêu ấy chứ.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-593460.png&w=256&q=75)

