Tô Nhiên nhìn trời, đã hơn tám giờ tối rồi.
Ở cái thời đại chẳng có gì để giải trí này, dân quê tầm tám chín giờ là đã đi ngủ hết.
Tô Nhiên ướm lời: "Trời không còn sớm nữa, hay là vào nhà nghỉ ngơi đi?"
Đời trước Thẩm Cận giàu có như vậy, người đẹp nào mà chưa từng nhìn thấy, sao có thể nhìn trúng cái dáng vẻ của cô bây giờ được. Cô cũng không hề lo lắng là anh sẽ làm gì mình.
Thẩm Cận lắc đầu.
Tô Nhiên phóng khoáng nói: "Vậy cứ thế đi, đợi giải quyết xong chuyện ăn no cái bụng rồi tính đến chuyện chỗ ở sau."
Cô đi vào nhà trước. Trong nhà rất tối, Tô Nhiên mò mẫm tìm cây đèn dầu hỏa, thắp lên rồi đặt lên chiếc ghế đẩu cao.
Một ngọn bấc nhỏ xíu chẳng sáng được bao nhiêu, cùng lắm là đủ để nhìn thấy đồ vật để không bị vấp ngã thôi.
Cô nhìn xấp tem phiếu và tiền mà Thẩm Cận vừa đưa cho mình, tuy không phải quá nhiều nhưng cũng tạm thời giải quyết được nỗi lo trước mắt rồi.
Nỗi sầu muộn vì thiếu lương thực suốt mấy ngày qua giờ đã không còn nữa, cả người cô trở nên tươi tỉnh hẳn lên.
Cô nhét tiền và tem phiếu vào trong chiếc gối rơm, vỗ vỗ vài cái, trong lòng thấy an tâm hơn hẳn.
Phải một lúc lâu sau, Thẩm Cận mới vào phòng.
Hai người liếc mắt nhìn nhau một cái, có chút xấu hổ.
Giường cũng lớn, cho nên có thể nằm ngang để ngủ. Tô Nhiên nằm xuống đầu giường, nói: “Tôi ngủ ở đây.”
Thẩm Cận gật đầu, thuận tay tắt đèn dầu, mò mẫm nằm xuống phía cuối giường.
Cả căn phòng tối đen như mực, giơ tay không thấy rõ năm ngón, Tô Nhiên mở to mắt, thầm thở hắt ra một hơi.
Dù nói là không nề hà, nhưng đây là lần đầu tiên cô ngủ chung giường với một người đàn ông trưởng thành, dù ở giữa họ còn ngăn cách bởi hai đứa nhỏ, cô vẫn không tránh khỏi căng thẳng.
Cô hạ thấp giọng nói với người ở cuối giường: "Sáng mai tôi còn phải đi làm công, ngủ trước đây."
Thẩm Cận cũng thấp giọng đáp: “Đợi hai ngày nữa tôi cũng sẽ đi làm công.”
Anh cần phải tìm hiểu kỹ thói quen của Hạ Lão Tứ, sau đó mới xuất hiện trước mặt người khác với một hình tượng không quá lạ lẫm.
Tô Nhiên đáp: "Được."
Sau đó, hai người họ cũng không nói chuyện với nhau nữa. Tô Nhiên nghĩ đông nghĩ tây một lúc rồi ngủ thiếp đi lúc nào không hay.
Đang ngủ nửa chừng, cô cảm thấy ngực hơi căng tức, trong cơn mơ màng cô còn tưởng là sắp đến ngày đèn đỏ nữa chứ. Thế nhưng tiếng khóc của đứa nhỏ đã đánh thức cô, cũng đưa cô trở về thực tại.
Ồ, hóa ra đây chính là cảm giác căng sữa.
Cô ngủ đến mụ mị cả người, bế Hạ Hòa ngồi dậy, còn đang định vạch áo lên thì từ cuối giường vang lên tiếng nói: "Tôi ra ngoài trước."
Tiếng nói làm cô giật bắn mình, sau đó mới sực nhớ ra đó là Thẩm Cận.
Thẩm Cận vẫn chưa ngủ được, anh nghe rõ mồn một động tĩnh ở đầu giường.
Anh buông chân xuống giường, mò mẫm một hồi, chạm thấy giày liền xỏ vào rồi đi về phía cửa. Mở cửa ra, bước ra khỏi phòng là anh lập tức đóng cửa lại ngay.
Tô Nhiên thầm nghĩ, người này cũng lịch sự quá ha.
Thấy cửa đã đóng, cô mới bắt đầu cho Hạ Hòa ăn sữa.
Khoảng hai mươi phút sau, lần này Hạ Hòa bú rất no nê, bú xong là ngủ khì, không hề quấy khóc lấy một tiếng.
Tô Nhiên thắp đèn dầu, đi gọi người: "Vào được rồi."
Hai người rất ăn ý, không ai nói câu nào.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)

-328046.png&w=256&q=75)

Khi nào mới có chương mới vậy bạn ơi
đã lên chương nhé :D
Sôp ra chương mới đi