Tô Nhiên kinh ngạc nhìn anh: "Ý anh là sao?"
Thẩm Cận gật đầu: "Được."
Đáp xong, anh sực nhớ ra một chuyện, lấy từ trong túi ra một xấp tiền và tem phiếu đưa cho cô: "Tôi tìm thấy trong túi của Hạ Lão Tứ, cô quản lý đi."
Nhìn thấy tiền và tem phiếu, đồng tử Tô Nhiên co rụt lại, vừa mừng vừa sợ mà nhận lấy.
Cô lật ra xem, đa số là tiền mao và phiếu định mức nhỏ. Sau khi đếm kỹ, vậy mà có đến năm đồng bốn mao lẻ tám xu cơ đấy.
Hơn nữa còn có hai tờ phiếu lương thực loại hai cân, hai tờ phiếu thịt loại hai lạng, một tờ phiếu xà phòng và một tờ phiếu vải loại ba thước nữa.
Khá khen cho Hạ Lão Tứ, hóa ra hắn thật sự ở bên ngoài ăn sung mặc sướng, chẳng hề đoái hoài gì đến vợ con đang sắp chết đói ở nhà.
Thẩm Cận nói: "Đây đều là tiền Hạ Lão Tứ đi làm chân canh gác cho chợ đen trên huyện mà kiếm được."
Anh cũng nhờ ký ức của Hạ Lão Tứ mới biết, làm nghề trông chừng ở chợ đen là dễ kiếm chác nhất.
Nghe đến đây, niềm vui của Tô Nhiên tan biến, cô ngẩng đầu, vẻ mặt nghiêm túc nói với hắn: "Việc này anh tuyệt đối không được làm tiếp đâu đấy. Tôi nghe nói người ta đi đầu cơ trục lợi thì sẽ bị diễu hành bêu riếu ngoài đường, nhưng người trông chừng như anh mà bị bắt là phải ngồi tù thật đấy."
Thẩm Cận gật đầu: "Lần này hắn cũng là vì chợ đen bị triệt phá nên mới trốn về nhà tránh họa. Ở bên ngoài hắn không dùng tên thật, cũng không nói cho ai biết mình ở đâu, lại còn đầu bù tóc rối, chẳng mấy ai nhận ra được."
Hạ Lão Tứ tuy lêu lổng nhưng đúng là có chút khôn lỏi trong người.
Nghe vậy, Tô Nhiên mới yên tâm, suy nghĩ một chút, cô mới bàn bạc với anh: "Trong nhà còn bao nhiêu lương thực thì anh cũng biết rồi đấy. Tôi muốn dùng phiếu này đổi lấy lương thực, xà phòng cũng đổi luôn, rồi mua ít thịt về tẩm bổ, anh thấy thế nào?"
Thẩm Cận: “Nếu đã đưa cho cô thì cô cứ quyết định đi.”
"Được!" Thấy anh không phản đối, Tô Nhiên nở nụ cười rạng rỡ.
Thẩm Cận cũng bị cảm xúc của cô lây lan, tâm trạng nhẹ nhõm hơn đôi chút: "Chỉ bấy nhiêu đồ thôi mà cũng đáng để cô vui thế sao?"
Tô Nhiên trợn tròn mắt: "Chỗ này không ít đâu. Anh không biết tôi đã suy sụp cỡ nào khi nhìn thấy cái nhà nghèo rớt mồng tơi này đâu. Đến cả một hạt gạo cũng tìm không ra, tôi suy sụp luôn á.”
Thẩm Cận chăm chú nhìn cô vài giây: “Trông cô rất vui vẻ, dường như không có vẻ gì là suy sụp cả.”
Tô Nhiên: "Tôi đến đây ba ngày rồi, cũng đã bình tâm lại để chấp nhận hiện thực rồi. Tình cảnh đã như vậy, ngoài việc chấp nhận ra thì còn cách nào khác đâu?"
Thẩm Cận mỉm cười. Tuy mới gặp lần thứ hai, nhưng anh đã lăn lộn ngoài xã hội hai mươi năm, nhìn người rất chuẩn.
Cô giáo Tô là một người lương thiện, cởi mở và rất chân thành, sáng sủa.
Ở cạnh một người như vậy, không cần phải đề phòng quá nhiều.
Sự cảnh giác cao độ từ lúc tỉnh lại đến giờ của Thẩm Cận dần buông lỏng, cả người không nhịn được mà thả lỏng theo.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-328046.png&w=256&q=75)
