Tiếng nổ đinh tai nhức óc cùng tiếng la hét thất thanh gần như vang lên cùng một lúc.
Ngay sau đó, Lâm Miểu hoàn toàn mất đi thính giác, bên tai giờ đây chỉ còn lại tiếng ù ù chói lói kéo dài.
Cơ thể Lâm Miểu bị hất văng lên không trung rồi rơi đập mạnh xuống đất. Lục phủ ngũ tạng bên trong như thể đã xê dịch khỏi vị trí cũ. Nàng bắt đầu hộc máu mồm, máu mũi và máu tai cũng thi nhau tuôn trào, ngay cả cảnh vật trước mắt cũng chỉ còn là một mảng đỏ rực ám ảnh.
Đau... Đau quá!
Trong đầu nàng lúc này chỉ còn sót lại duy nhất một ý niệm: Nàng không muốn chết!
Thế nhưng, nàng lại cảm nhận rất rõ ý thức của mình đang dần dần trôi xa, thân thể cũng theo đó mà trở nên nhẹ bẫng đi.
-
Đến khi ý thức của Lâm Miểu tụ lại một lần nữa, dường như có một giọng nói non nớt đang văng vẳng truyền đến từ xa xăm rồi dần dần rõ rệt.
"Nương, nương, nương."
Lâm Miểu mơ màng mở bừng đôi mắt.
Khoảnh khắc vừa hé mắt, trước mắt nàng dường như bị bao phủ bởi một lớp sương mù trắng xóa.
Đầu óc nàng lúc này vẫn còn chưa tỉnh táo, cả người cứ trong trạng thái mờ mờ mịt mịt, hoàn toàn không hiểu chuyện gì đang xảy ra.
Một lát sau, lớp sương mù dần tan đi, tầm nhìn cũng chuyển từ mông lung sang rõ nét. Đập ngay vào mắt nàng lúc này lại là một mái nhà tranh tối tăm, cũ nát.
Nàng khẽ xoay đầu nhìn sang bên cạnh, liền bắt gặp ba đứa trẻ với khuôn mặt vàng vọt, gầy gò ốm yếu, trên người khoác những bộ quần áo rách rưới tơi tả.
Lâm Tam Nương vốn sinh ra trong một gia đình làm nông bình thường. Năm mười lăm tuổi cập kê, nàng được gả vào nhà họ Tạ ở thôn Võ An.
Trải qua chín năm thành thân, nàng hạ sinh được ba cô con gái.
Lâm Miểu cảm thấy vô cùng kỳ lạ, tại sao trong đầu nàng lại xuất hiện những ký ức này cơ chứ?
Không nghĩ sâu xa thì thôi, vừa ngẫm nghĩ cặn kẽ một chút, nàng liền nhanh chóng nhớ lại vụ nổ kinh hoàng kia, cũng nhớ ra việc bản thân mình đã bị nổ chết mất rồi.
Ký ức về cái chết đau đớn nháy mắt bùng nổ trong tâm trí khiến sắc mặt Lâm Miểu lập tức trắng bệch. Nhịp tim nàng đập thình thịch liên hồi, hơi thở cũng theo đó mà trở nên dồn dập, gấp gáp.
Xâu chuỗi lại việc bản thân đã bỏ mạng trong vụ nổ cùng với hoàn cảnh kỳ lạ trước mắt, Lâm Miểu rất nhanh đã ý thức được một sự thật: Nàng xuyên không rồi!
"Nương, người đã thấy đỡ hơn chút nào chưa ạ?"
Hơi thở của Lâm Miểu vẫn còn rất gấp gáp, nàng thậm chí có thể cảm nhận được nhịp tim mình đang đập nhanh đến mức sắp mất khống chế. Vì không muốn vừa mới sống lại đã phải chết thêm lần nữa, nàng đành tự ép bản thân phải bình tĩnh lại. Nàng nhắm nghiền mắt, hít thở thật sâu để điều chỉnh trạng thái. Phải mất một lúc lâu sau, cảm xúc hoảng loạn từ cái chết ban nãy mới dần dần lắng xuống.
Đợi đến khi hoàn toàn bình tâm, nàng mới quay đầu sang nhìn đứa bé vừa gọi mình là "nương".
Đó là một bé gái thoạt nhìn chỉ trạc chừng sáu tuổi. Quần áo trên người con bé đã cũ nát đến mức chẳng thể nhìn ra màu sắc ban đầu, hơn nữa còn chằng chịt những miếng vá lớn nhỏ.
Dựa vào đoạn ký ức vừa tiếp nhận ban nãy, Lâm Miểu biết được đứa trẻ này chính là cô con gái lớn của Lâm Tam Nương tên là Đại Nữu.
Thực chất, Đại Nữu năm nay đã lên tám tuổi rồi. Thế nhưng do gia cảnh quá mức nghèo khó, ăn uống thiếu thốn nên cơ thể phát triển không kịp, thành ra vóc dáng nhìn nhỏ bé hơn hẳn so với tuổi thật.
Dời tầm mắt sang bên cạnh, ánh nhìn của nàng dừng lại trên người hai đứa trẻ còn lại. Đường nét khuôn mặt của ba đứa trẻ này trông vô cùng giống nhau.
Một đứa sáu tuổi, đứa còn lại thì mới lên ba.
Đứa nhỏ nhất có thân hình gầy gò ốm yếu, dáng vẻ đầu to mình nhỏ do suy dinh dưỡng, đôi mắt thì lờ đờ vô hồn, trông vô cùng ngây dại.
Đột nhiên, đầu Lâm Miểu lại nhói lên một trận đau đớn, khiến nàng chẳng còn tâm trí đâu mà quan sát kỹ mấy đứa trẻ này nữa.
Có lẽ đây là di chứng của việc sống lại sau cái chết, hoặc cũng có thể do cỗ thân thể của nguyên chủ này vẫn đang mang bệnh trong người, cho nên mới sinh ra chứng đau đầu như vậy.
Lâm Miểu đưa tay lên ôm chặt lấy đầu.
Thế nhưng, so với cơn đau thể xác, điều khiến nàng cảm thấy đau lòng và xót xa hơn cả chính là việc tin tức về cái chết của nàng được truyền về nhà.
Những người thân yêu thương nàng chắc hẳn sẽ đau buồn và suy sụp đến nhường nào.
Khóe mắt Lâm Miểu bất giác ửng đỏ, trong lòng dâng lên một cỗ nghẹn ngào và chua xót.
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-495035.jpg&w=256&q=75)