Khi trở lại tiệm, tim Lộ Dao vẫn còn đập nhanh, vừa rồi cô gặp phải một người đàn ông hơi kỳ quái, vừa ngẩng đầu liền thấy Bạch Minh ngồi ở bệ cửa sổ, chắc là nghe thấy tiếng cửa mở nên quay đầu nhìn sang.Lộ Dao bình tĩnh lại: “Sao cậu đến sớm vậy?”Bạch Minh cầm trên tay một ly soda dâu, trong ly có một lớp mứt thật dày còn có rất nhiều dâu tươi còn sót lại từ buổi chiều.Cậu ta bình tĩnh đặt chiếc cốc sang một bên, nghiêng người tránh đường: “Ở nhà chán nên tôi đến đây trước.”Ở đây luôn cảm thấy rất thoải mái.Lộ Dao trực tiếp đẩy chiếc xe đẩy nhỏ đi vào phòng bếp, Bạch Minh đi theo, trong mắt tràn đầy tò mò: “Cô mua cái gì thế?”Lộ Dao không để ý lời cậu ta nói, lấy đồ vật từ xe đẩy ra: “Một ít hải sản cùng đồ ăn kèm thêm chút gia vị cho tối nay.
Đồ ăn trong cửa hàng rất ngon, em có mang cho anh một ít, chủ quán còn nấu một bát hoành thánh mà trong cửa hàng không bán.
Anh dậy ăn chút đi, được không?”Đỗ Thần nằm trên giường lật người, uể oải trả lời: “Để đó, anh không muốn ăn.”Đỗ An có chút vội vàng: “Anh, anh không thể mở cửa nhìn một chút sao? Những món ăn này không giống với mấy thứ ảo thuật tạo ra, nó có hơi ấm, có mùi thơm, hương vị cũng là thật, anh nhất định sẽ thích.”Người bị bệnh mất hồn sẽ trở nên ít nói, ít muốn ra ngoài và dần mất hứng thú với mọi thứ xung quanh. Rồi đến một ngày, họ sẽ biến mất không tìm thấy nữa, cuối cùng không tìm được về.Tình hình của Đỗ Thần đã vô cùng nghiêm trọng, anh ta từng là bảo vệ của khu vui chơi Thanh Sơn, tính tình vui vẻ, năng nổ trong công việc và thường xuyên thích chơi những trò có độ khó cao.Đỗ An nhớ có một thời gian Đỗ Thần như phát điên mà liên tục chơi các trò chơi bị hạn chế kéo dài khoảng nửa năm.
Sau đó đột nhiên Đỗ Thần từ chức việc làm bảo vệ khu vui chơi, nhốt mình trong phòng và không chịu ra ngoài giao tiếp với người khác.Đỗ An thấy tình trạng của anh trai mình rất giống với các triệu chứng ban đầu của bệnh mất hồn nên đã hỏi những người quen biết và thử nhiều cách nhưng tình trạng của Đỗ Thần vẫn ngày một nặng hơn.Ở thế giới này, mất hồn là một căn bệnh tương đương với bệnh nan y.Tất cả các phương pháp có thể thử được đã được những người trước thử vô số lần, nhưng cho đến nay vẫn chưa có biện pháp hiệu quả nào để khắc phục căn bệnh này.Đỗ An rất lo lắng và luống cuống, Trần Giang cũng lo cậu cũng sẽ bị mắc bệnh mất hồn nên rủ cậu đi xem phim để thư giãn.
Tình cờ làm sao mà cậu xem được buổi livestream của quán đồ ăn nhanh..
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-328046.png&w=256&q=75)

