Tình huống của anh Đỗ An cũng rất nghiêm trọng, cũng không thể tốt hơn.Hai người dùng hết bữa ăn, Đỗ An gọi Hạnh Tử, hy vọng có thể đóng gói một phần thức ăn trong cửa hàng.Người bên cạnh đang chuẩn bị đi nghe thấy, không nhịn được nói: "Cậu trai nhỏ, như vậy không được đâu.
Ai cũng biết thức ăn ở đây được bán với số lượng hạn chế, mỗi người một phần.
Cậu muốn mang ra ngoài, ai biết được liệu cậu thực sự có anh trai hay muốn mang về cho mình ăn?”Bên cạnh cũng có người phụ họa: "Đúng vậy, nếu thật sự có anh trai thì để cho cậu ta tự tới đây.
Mang cái này đi, ai biết được có phải là do bản thân cậu muốn ăn thêm một phần hay không?”Trần Giang đến cửa thanh toán trước, những người khác đi ra thì ép anh ta ra ngoài cửa.
Cánh cửa bị chặn không thể vào được.Người trong cửa hàng anh một câu tôi một câu, Đỗ An muốn giải thích hoàn toàn không ai nghe cậu nói chuyện, đứng tại chỗ sốt ruột.Lộ Dao bận rộn nửa ngày, từ phòng bếp đi ra hít thở không khí, thấy bên này ồn ào bèn đẩy đám người đi tới, mọi người còn đang không ngừng trách cứ Đỗ An, không nhịn được nói: "Đừng ồn ào, làm ầm ĩ nữa thì đưa tất cả đến phòng tối đi.”Cuộc cãi vã càng ngày càng nhiệt liệt, thậm chí có người tiến lên đẩy Đỗ An một cái.Lộ Dao nhíu mày: "..."Kỳ quái, rõ ràng ngày đó Bạch Minh dùng rất có hiệu quả."Rầm" một tiếng ồn vang lên, tất cả mọi người cứng đờ, giống như bị ấn nút tạm dừng, cãi vã cũng chấm dứt.Cánh cửa còn đang nhúc nhích, phát ra tiếng kêu ken két làm cho da đầu tê dại, Bạch Minh thu chân dài lại, đi ra từ phòng bếp, giọng nói lãnh đạm lại có một lực xuyên thấu khó có thể hình dung: "Chủ tiệm, làm sao vậy?”Đám người tự động tránh ra một con đường nhỏ, ngoại trừ Lộ Dao, những người khác câm như hến, giống như đang sợ hãi cái gì đó.Lộ Dao nhìn Bạch Minh đi tới, cũng không cảm thấy xấu hổ, chỉ chỉ Đỗ An: "Tôi đang muốn hỏi.”Hạnh Tử đứng lên và giải thích nguyên nhân của vấn đề.Lộ Dao vừa nghe, thì ra là chuyện nhỏ như vậy, nhìn về phía Đỗ An sợ đến độ sắp khóc ra, ôn nhu nói: "Đừng nóng vội, đóng gói cho cậu ngay đây.
Anh trai cậu không thể đến vì công việc bận rộn, phải không?”Cô tin cậu trai nhỏ này thật sự có một người anh trai, có câu hỏi như vậy, chủ yếu là muốn cho những người xung quanh một câu trả lời.Nếu không phải vì lý do công việc, chắc chắn có những lý do khác.Quả nhiên Đỗ An lắc đầu, thấp giọng nói: "Cám ơn chủ tiệm.
Trong 900 năm, không có cách chữa trị nào được tìm thấy.”Lộ Dao còn muốn hỏi một số chuyện, Hạnh Tử tiến vào, cắt đứt suy nghĩ của cô.Hạnh Tử nói: "Chủ tiệm, mọi người đều đi rồi.”Bạch Minh nói tiếp: "Vừa hay nguyên liệu nấu ăn cũng hết.”Lộ Dao gật đầu, cố ý hỏi: "Buổi tối tôi muốn nấu một bữa lớn, hai người ở lại ăn cơm chứ?”Con ngươi đỏ thẫm của Bạch Minh xẹt qua một tia sáng: "Đương nhiên là được.
Nhưng chủ tiệm, cô định làm món gì?”Hạnh Tử cũng tò mò và đưa ra yêu cầu: "Ăn gì? Tôi có thể uống rượu trong tủ không?”Lộ Dao liếc cô ấy một một cái: "Đương nhiên là một bữa ăn siêu lớn, tôi đi chuẩn bị nguyên liệu nấu ăn.
Hai người về nhà nghỉ ngơi trước, tôi làm một chút, chờ đến 5 giờ rưỡi rồi lại tới.”Chờ hai người rời đi, Lộ Dao đẩy xe ra cửa.
Chọn nguyên liệu nấu ăn mất rất nhiều thời gian, cũng may là cô đã hoàn thành trở về.Lúc trở về gặp một người đàn ông hỏi đường, người nọ mặc một bộ âu phục thiết kế riêng trông rất đắt tiền, thoáng cái vẻ mặt hoảng sợ.
Ở trên đường ngăn cô lại, lấy ra một xấp tiền từ trong túi áo, muốn Lộ Dao đưa anh ta đến trạm xe buýt gần nhất.Lộ Dao cảm thấy có hơi khả nghi, chỉ đường cho người đàn ông cũng không lấy tiền, đẩy xe đẩy nhanh chóng trở lại cửa hàng, Bạch Minh đã chờ ở trong phòng bếp..
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-904652.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)