“Hắn cư nhiên dám đáp ứng, chẳng lẽ Lê Thiên Duyên nghe không hiểu ý của Lê Hoành sao? Đừng để bị đánh đến kêu cha gọi mẹ, lúc đó còn mất mặt hơn nữa.”
“Lê Hoành thật không biết xấu hổ, dù sao hắn cũng là võ giả Hậu thiên tầng hai lại muốn cùng người thường thi đấu, cho dù đánh thắng cũng không hay ho gì.”
“Cũng không thể nói như vậy, là tự Lê Thiên Duyên đồng ý, trách ai được. Ở võ trường là dựa vào nắm tay nói chuyện, đánh thắng chính là đại gia, ai thèm quan tâm ngươi là ai”
Lê Hoành đương nhiên biết cùng Lê Thiên Duyên tỉ thí là không công bằng, nhưng đây là hắn tự mình đưa tới cửa, có thể quang minh chính đại dạy dỗ hắn, còn có thể lấy lòng Lê Uyển ngu sao không làm.
“Thi đấu như thế nào?”
Đây vẫn là lần đầu tiên Lê Thiên Duyên cùng võ giả thi đấu, ôm cánh tay nhìn về phía Lê Hoành hỏi.
Lê Hoành chỉ vào hai cái giá đựng vũ khí trong sân luyện công nói:
"Bên kia có rất nhiều vũ khí ngươi chọn một loại đi, còn lúc thi đấu ai có thể đem đối thủ đánh quỳ xuống đất xin tha trước là thắng.”
Nghe được Lê Hoành đưa ra quy tắc, xung quanh lại ồ lên, Lê Hoành rõ ràng là muốn cho Lê Thiên Duyên quỳ xuống đất xin tha, có người cảm thấy không ổn, cũng có người nhịn không được muốn nhìn thấy bộ dáng nhận thua của Lê Thiên Duyên.
“Được.”
Lê Thiên Duyên rất vừa lòng với đề nghị này, nếu thắng quá dễ dàng cũng không thú vị.
Nhìn thấy hai người thật sự muốn thi đấu, mấy cái võ đồ đang luyện tập đều tránh ra nhường chỗ cho bọn họ.
Lê Thiên Duyên đi vòng quanh giá vũ khí mấy lần, phát hiện trên giá trưng bày vũ khí không có nửa điểm linh quang, chỉ là dùng tài liệu bình thường chế thành, thoạt nhìn đều rất rắn chắc, hẳn là có thể thừa nhận được nguyên khí của võ giả cấp thấp.
“Ngươi còn chưa chọn được? Sao lại kén chọn như cô nương vậy.”
Lê Hoành cầm lấy một đôi đoản kích chỉ hướng Lê Thiên Duyên khiêu khích nói.
Cuối cùng Lê Thiên Duyên ở trên giá vũ khí tùy tiện chọn đại một cây trường côn.
“Ta chọn nó.”
“Hừ, cứ khoái làm ra vẻ, thi đấu cũng không phải chỉ biết chơi côn là được.”
Lê Hoành nhìn cây côn trong tay Lê Thiên Duyên cười nhạo một tiếng, sau đó như là sợ Lê Thiên Duyên sẽ đổi ý, liền cầm trong tay song kích tấn công trước.
Cơ hội hắn đã cho, là Lê Thiên Duyên không biết tranh thủ lại chọn một cái vũ khí vô dụng.
Những người khác cũng cảm thấy Lê Thiên Duyên quá ngốc, chọn gì không chọn lại chọn một cây côn, người ta thường nói thực lực không đủ lấy vũ khí bù vào, ít nhất cũng có thể tự bảo vệ bản thân.
Thấy Lê Hoành đã lại gần, Lê Thiên Duyên lập tức cầm lấy trường côn tấn công vào song kích trên tay Lê Hoành, sau đó liền thấy song kích của Lê Hoành đã treo lủng lẳng trên trường côn, Lê Thiên Duyên cười cười nhìn Lê Hoành.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)

