“Các ngươi đoán thử xem, hắn là do bản thân quá phế mới không dám gặp người, hay là do cưới tên sửu bát quái mới không dám gặp người?”
Trong sân, mấy người kia nói chuyện cũng không sợ Lê Thiên Duyên nghe được, thanh âm một người so một người khác đều lớn. Hiện tại Lê Thiên Duyên chính là một tên phế vật, Lê gia đã sớm xem hắn như người chết không thèm quan tâm.
“Ta còn tưởng rằng chính mình nhìn lầm đâu, hôm nay tam thiếu gia của chúng ta sao lại có hứng thú ra ngoài đi dạo vậy.” Lê Hoành nhìn thấy Lê Thiên Duyên xuất hiện, vẻ mặt không có ý tốt cười nói.
Hôm qua, hắn nghe nói Lê Thiên Duyên dám đắc tội Lê Uyển. Vừa lúc hôm nay chính mình giáo huấn hắn một trận, xem như giúp tiểu Uyển trút giận.
“Ta biết ngươi sao?”
“Tam ca thật đúng là quý nhân hay quên, ta là Lê Hoành của nhị phòng, không biết tam ca còn nhớ không.”
“Nga. Hiện giờ Nhị phòng chỉ được xem như là dòng bên, ngươi không không nên gọi ta bằng tam ca, phải gọi là đường huynh mới đúng.”
Tuy rằng Lê Thiên Duyên không biết người đang đứng trước mặt là ai, nhưng nói đến nhị phòng hắn vẫn là biết đến.
Nhị lão gia của Lê phủ - Lê Côn chính là một tên giá áo túi cơm, sau khi Lê Bùi tiếp quản Lê phủ, nhị phòng cũng bị nhập vào dòng bên, không thể xem như là dòng chính.
“Lê Thiên Duyên ngươi đừng có đắc ý, ngươi cũng là do thiếp thất sinh ra, trước kia mọi người kính trọng ngươi là xem ở huyết mạch của Ân gia đã từng xuất hiện quá Tam linh căn. Đáng tiếc, ngươi lại không biết cố gắng trắc ra ngũ linh căn, cả trưởng lão của tiên tông đều chê ngươi phế vật.” Lê Hoành vẻ mặt trào phúng cười nói.
“Linh căn nhiều vẫn tốt hơn là không có.”
Hiện tại Lê Thiên Duyên cũng không cảm thấy Ngũ linh căn có gì không tốt, nếu hắn đầu thai vào một người không có linh căn mới là phiền toái.
Bất quá những lời này của Lê Thiên Duyên chỉ là lời nói vô tâm nhưng người nghe lại hiểu lầm, Lê Hoành không có linh căn nghe Lê Thiên Duyên nói như vậy nghĩ rằng hắn đang châm chọc chính mình, thẹn quá thành giận nói:
“Ngươi đang nói ngươi mạnh hơn ta sao? Vậy được rồi, hai chúng đấu một trận thử xem.”
“Thi đấu sao? Được thôi.”
Lê Thiên Duyên cảm thấy dũng khí của Lê Hoành rất đáng khen, khóe miệng nhịn không được giơ lên, đúng lúc hắn cũng đang muốn tìm một tên võ giả thử một chút, để biết thực lực của hắn cùng cấp thấp võ giả khác nhau chỗ nào.
Mọi người ở đây nghe thấy Lê Thiên Duyên đáp ứng rất sảng khoái, đều cho rằng đầu óc của Lê Thiên Duyên hỏng rồi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-593460.png&w=256&q=75)

