“Vậy cao cấp thì sao?” Hàn Văn Tĩnh vội vã hỏi “Ừm… Lợi Nhẫn xem như loại cao cấp đấy”
Mọi người bước xuống, giấu kỹ xe đi “Nói chứ, chỗ họp mặt hữu nghị này của mấy người cũng hơi nghèo nàn rồi đó?”
Trương Thác bĩu môi, nhìn nhà máy bỏ hoang trước mặt: “Thế này còn họp mặt cái gì nữa, mọi người giải tán hết đi, đợi ngày.
mai tôi mời mọi người đi khách sạn Tân Khải, đặt một bàn lớn, thế nào?”
“Chú em, họp mặt hữu nghị của cảnh sát chúng tôi không phải uống rượu ca hát như trong tưởng tượng của cậu đâu, cho nên cậu có thể cảm thấy nơi này hơi nghèo nàn, nhưng cũng đủ rộng rãi mà” Kim Hâm cười ha ha, phất tay, bắt đầu truyền đạt mệnh lệnh.
Trước khi đến, bọn họ đã sắp xếp kế hoạch tác chiến trong cuộc họp rồi, kể cả bản đồ địa hình của nhà máy bỏ hoang này bọn họ.
“Đương nhiên là đấu võ rồi” Kim Hâm giơ nắm đấm của mình lên: “Người anh em, lát nữa cho dù thế nào, cậu ở một bên xem là được”
“Đấu võ sao?” Hai mắt Trương Thác sáng lên: “Tôi cũng biết võ, lát nữa có thể để tôi ra sân không?”
“Để cậu ra sân? Nhóc con, cậu muốn tự tìm đường chết à?” Đàm Ngọc Bình châm chọc: “Đừng tràn đầy tự tin nói mình biết võ như.
thế, nói ra rất mất mặt đấy”
“Tôi biết võ thật mà” Trương Thác giơ nắm đấm, nhưng dáng vẻ mặc âu phục mang giày da của anh thật sự khiến người ta khó.
mà tin được chuyện anh biết võ.
bớt nói nhảm cho ông đây!” Đàm Ngọc Bình đột nhiên hét to, nhìn chăm chằm Trương Thác: “Cậu cảm thấy ông đây.
dễ tính? Hay là ông đây không dám đánh cậu? Tôi cảnh cáo cậu, còn dám nói nhảm một câu thì đừng trách ông không khách sáo.
Còn nữa, sau này cách xa Văn Tĩnh một chút, mặt hàng như cậu hoàn toàn không xứng với cô ấy!”
Đàm Ngọc Bình châm cho mình một điếu thuốc, từ từ phun khói lên mặt Trương Thác.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


