“Yên tâm, lần này chúng ta phái đi ba nhóm người, bắt một Thứ Phong vẫn không có vấn đề gì, để thằng nhóc kia ở bên cạnh xem là được, nhiệm vụ kết thúc, cậu ta có biết hay không cũng chẳng sao cả”
“Mọi người phải hết sức xem trọng, kẻ địch lần này không phải người bình thường, mọi người đều là tinh anh của đội cảnh sát thành phố Ngân Châu, tương lai rất có khả năng sẽ tiếp xúc với kẻ địch như thế.
Lần này, mọi người xem như đang học tập, phối hợp bát tội phạm dưới tình huống đảm bảo sự an toàn của bản thân, hành động bắt người thật sự sẽ do chúng tôi hoàn thành.
Bắt đầu từ bây giờ, mọi người phải tắt ngưồn điện thoại, trước khi hành động kết thúc không được liên lạc với bên ngoài, canh chuẩn thời gian, vào lúc tám giờ, lập tức xuất phát!”
Ngoài cửa Cục Cảnh sát, Trương Thác duõi eo, anh đã đợi ở đây mấy tiếng rồi, thấy đã sắp đến tám giờ, Hàn Văn Tĩnh vẫn chưa đi Ta.
Trương Thác biết một vài cách huấn luyện người mới của Lợi Nhấn, trong lúc thực.
hiện nhiệm vụ, nếu gặp phải một vài mầm non tốt, Lợi Nhẫn sẽ cho những người đó phối hợp hành động Bây giờ, rõ ràng Hàn Văn Tĩnh cũng bị Lợi Nhấn ni trúng rồi, cho nên mới tham gia vào nhiệm vụ này.
Hàn Văn Tĩnh là Phó đội trưởng của đội cảnh sát hình sự, cũng không có cách nào từ chối.
Nhưng Lợi Nhẫn hoàn toàn không phát hiện bóng dáng thế lực của Lưu Sa, nếu biết người của Lưu Sa cũng tham gia vào, chắc chắn họ sẽ không dẫn người mới theo để học tập quan sát.
Lúc tám giờ năm phút tối, cuối cùng Trương Thác cũng đợi được đến lúc tan họp, thấy Hàn Văn Tĩnh mặc đồng phục đi ra từ trong cửa lớn của Cục Cảnh sát, ngoài Hàn Văn Tĩnh còn có mười mấy người đi ra cùng cô ta.
Trên người mười mấy người này.
đều mang theo một loại khí chất tàn nhãn, ánh mắt sắc bén như chim ưng, vừa thấy đã biết không phải nhân vật dễ đối phó.
Lúc Trương Thác nhìn thấy Hàn Văn Tĩnh thì cô ta cũng nhìn thấy anh, vừa nhìn qua đã khiến cô ta cảm thấy vui vẻ.
Khi nãy cô †a còn đang nghĩ nên thông báo với Trương Thác chuyện Lợi Nhãn sẽ đối phó với Thứ Phong bằng cách nào, kết quả bây giờ đã nhìn thấy rồi.
“Sao anh lại đến đây?” Hàn Văn Tĩnh nhìn Trương Thác, hỏi.
“Tôi tên là Trương Thác, bạn trai của Văn Tĩnh, đến đón cô ấy tan làm” Trương Thác đi lên, mỉm cười.
“Bạn trai?” Chàng trai này quan sát Trương Thác từ trên xuống dưới, bĩu môi nói: “Văn Tĩnh, sao em lại tìm một người yếu ớt như vậy làm bạn trai thế?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


