Không chỉ muốn xin số điện thoại, còn phải châm chọc thắng nghèo kia một trận mới được.
Bạn… bạn trai?
“Anh kia mau qua đây, đàn ông như anh trốn tránh cái gì, bạn gái cũng dám nhảy mà anh còn trốn phía sau, mau tới ôm chặt đi.” Nhân viên thúc giục vẫy tay với Trương Thác.
Đương nhiên Trương Thác sẽ không từ chối đề nghị ôm nhảy của nhân viên, vui tươi hớn hở chạy tới.
Lâm Ngữ Lam nhìn Trương Thác trước mặt, có vẻ hơi dè dặt: “Cái đó không phải chúng tôi mua vé hai người sao? Không thể lần lượt nhảy à?”
“Đúng thế, vẻ tình nhân hai người, tới đây đứng vững, đeo thiết bị, đừng lộn xộn.” Nhân viên vừa nói vừa đeo thiết bị cho Lâm Ngữ Lam và Trương Thác.
Cầu nhảy cao tám mươi mét, cơn gió nóng bức phả vào mặt, hai người đứng đối mặt bên cầu nhảy, ở dưới là hồ nước chảy xiết.
“Chủ tịch Lâm, chuẩn bị xong rồi chứ?” Trương Thác vươn hai tay, đặt lên hai bên vai Lâm Ngữ Lam.
Lâm Ngữ Lam cúi đầu nhìn xuống chân, hít sâu, nhắm hai mắt lại rồi gật đầu, hai tay từ từ để lên eo Trương Thác.
“Vậy đi thôi.
Trương Thác dùng sức ôm người phụ nữ trước mặt vào lòng, hai chân nhún một cái, thả người nhảy xuống.
Trước khi nhảy bungee, có thể sẽ có người cho rằng nhảy xuống sẽ có cảm giác tựa chim bay, lơ lửng trên trời.
Nhưng thật ra chỉ khi nhảy xuống mới phát hiện hoàn toàn không phải như vậy.
Lâm Ngữ Lam cảm thấy dưới chân trống không, sau đó đại não trống rỗng, chuyện gì cũng không thể nghĩ, cũng không muốn suy nghĩ, giống như mọi thứ đều rời xa mình vậy.
Vào lúc nhảy xuống, tất cả buồn rầu, tất cả cố chấp đều có vẻ không còn quan trọng nữa.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


