“Người đẹp, hai người mua vé đôi, nhảy cùng nhau, mau đến ôm bạn trai của cô đi.” Nhân viên nhìn vé rồi nói.
Lúc trước Lâm.
Chính Nam có rất nhiều bạn bè trong quân đội, ông cụ yêu cầu nhà mình cũng phải luyện thành thói quen kỷ luật nghiêm minh như quân đội.
Cả nhà họ Lâm đều phải nghe theo Lâm Chính Nam, ông cụ nói không cho làm cái gì, con cháu của nhà họ Lâm đều không ai dám làm ngược lại.
Cho nên từ nhỏ Lâm Ngữ Lam đã sinh sống trong một gia đình nghiêm khắc, ở nhà, dù cô làm gì cũng đều phải theo quy tắc kỷ luật, mãi cho đến bây giờ cô vẫn có thói quen như thế.
Vào lúc bình thường, thật ra cũng không thể nhận ra được thói quen này, nhưng dường như lúc nào cũng có một loại áp lực như có như không đang đè trên người.
Vào hôm nay, một ngụm Coca khi nãy như đã phá vỡ xiềng xích của quy tắc đó, khiến Lâm Ngữ Lam trở nên thoải mái hơn nhiều.
Trước giờ cô chưa từng cảm nhận được cảm giác thế này, cho dù bình thường khi ở nhà một mình cũng sẽ vô thức tuân thủ những quy tắc kia, lúc ở cùng với bạn bè cũng thế.
Nhưng chỉ có Trương Thác có thể khiến Lâm Ngữ Lam có cảm giác không cần cố ý làm gì cả, muốn làm cái gì thì làm cái đó, không có chuyện đặc biệt gì sẽ xảy ra, cô có trực giác như thế.
Xe đạp chạy trên đường, Trương Thác ngâm nga một điệu hát.
“Trương Thác, anh ngâm nga cái gì thế?” Lâm Ngữ Làm kéo vạt áo Trương Thác, tò mò hỏi.
“Thời Thơ Ấu đó, em chưa từng nghe sao?” Trương Thác cố ý ho khan hai tiếng: “Tiếp theo, xin mời ca sĩ nổi tiếng là anh Trương Thác biểu diễn Thời Thơ Ấu cho em”
“Nói nhảm, ca sĩ nổi tiếng cái gì chứ?” Lâm Ngữ Lam trợn ngược mắt, nhưng trên mặt lại mang theo vẻ chờ mong.
Trương Thác điều chỉnh lại cảm xúc, nhẹ nhàng mở miệng: “Trên cây đa bên hồ nước, ve sầu kêu ngày hè.”
Lâm Ngữ Lam ngồi nghiêng trên ghế sau, đôi chân dài trắng như tuyết vô thức đung đưa theo nhịp điệu của Trương Thác.
Bản thân cô cũng ngâm nga giai điệu của bài hát này theo anh.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


