Người nọ hít một hơi thật sâu: “Lâm Ngữ Lam đưa người tới đây đánh cậu chủ nhỏ tàn phế rồi”
“Tôi nhắc nhở một chút” Trương Thác vẫn ngồi ở đó như cũ, hai chân ngoe nguẩy, mặt cười tươi: “Lúc anh nói chuyện, hơi chú ý một điều, ngàn vạn lần không nên cho tôi nghe được lời nói khó nghe gì!”
“Mẹ nó! Mẹ nó!” Vinh Tuấn một bên hít thở, một bên mắng †o: “Nhóc con, mày dám động vào ta! Mày đang khiêu khích Nhất Lâm đó!”
“Khiêu khích Nhất Lâm?” Một giọng nữ vang lên từ trong một căn phòng, Lâm Ngữ Lam chậm rãi từ trong phòng đi ra: “Vinh Tuấn, cách làm của anh đã không liên quan tới Nhất Lâm”
Vinh Tuấn nhìn chằm chằm vào cây bút ghi âm mà Trương Thác lấy ra, sau đó ánh mắt chuyển qua Lâm Ngữ Lam, chửi rủa: “Đồ khốn kiếp, mày gài tao!”
“Hử?” Ánh mắt Trương Thác rét lạnh, cả người nhảy lên, một phát đá thẳng vào ngực Vinh Tuấn.
Toàn thân Vinh Tuấn bay ngược ra ngoài như một quả đạn pháo, đập vào bức tường phía sau, nhất thời khiến mặt tường nứt ra.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-593460.png&w=256&q=75)