Sắc mặt Vinh Tuấn tái nhợt, trong nháy mắt trán túa ra rất nhiều mồ hôi, khuôn mặt đầy hoảng sợ nhìn ngón trỏ của mình đã bị biến dạng, không ngừng hít thở.
Vinh Tuấn đã nghĩ xong rằng nếu mình thấy người của tòa soạn báo Quang Minh thì không nói nhiều lời thừa thãi, đầu tiên để cho người mà mình mang tới dạy dỗ tòa soạn này, nhưng khi cánh cửa doanh nghiệp bị đá văn thì Vinh Tuấn lại hơi sững sờ.
Trong phòng khác tòa soạn báo Quang Minh, mấy chục tên to con đều quỳ dưới đất, dáng vẻ sợ hãi, dù cho Vinh Tuấn đi vào cũng chỉ theo bản năng nhìn một chút, sau đó lập tức cúi đầu.
Vinh Tuấn nhíu mày, nhìn một vòng xung quanh, trừ mấy chục đàn em đang quỳ dưới đất ra thì anh ta không thấy bất kì người nào ở đây, hít sâu một hơi, Vinh Tuấn lớn tiếng nói: “Khi nào Nhất Lâm chúng ta lại để cho người khác ức hiếp như vậy?”
“Nhất Lâm? Anh có thể đại diện Nhất Lâm sao?” Một giọng nói khinh thường vang lên, Trương Thác từ góc khuất đi ra.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-593460.png&w=256&q=75)