La Linh liếc mắt nhìn ba người Trương Thác ngồi trong phòng tiếp khách, cất tiếng cười nhạo, không nói gì hết, cô ta đang đợi, khi Trương Thác định ký hợp đồng, cô ta sẽ đi tìm Chủ tịch Lâm, nói với Chủ tịch Lâm, họ Trương này muốn lừa đảo tiền của công ty!
”
“Ha, từ Pháp đến sao?” Chung Kỳ cười khẽ một tiếng: “Ai đến cũng đều phải đăng ký! Không đăng ký thì không được đi vào!”
Trương Thác vẫn luôn đi theo sau lưng Thu Vũ, khi anh nhìn thấy Chung Kỳ làm như vậy, sắc mặt * tối sầm lại, Chung Kỳ này rõ ràng đang cố tình gây khó dễ cho Thu Vũ, nếu là khách hàng tính cách không tốt một chút, vừa đến công ty đã được tiếp đón như thế này, e rằng đã quay đầu đi thẳng, khách hàng mà Thu Vũ vất vả lắm mới đàm phán được cũng sẽ không cánh mà bay.
“Nhanh lên, đăng ký đi!” Chung Kỳ lấy một quyển sổ nhỏ ra, đập lên chiếc bàn trước mặt.
Thu Vũ sốt ruột chạy đến chỗ lễ tân, mở miệng nói: “Chung Kỳ, công ty đã từng nói, nhân viên nghiệp vụ dẫn khách hàng đến công ty, không cần phải đăng ký: Thu Vũ nói hết câu, lại cẩn thận liếc mắt nhìn Eugene, rất sợ Eugene có gì không vui.
Hai tay Chung Kỳ khoanh trước ngực, lườm một cái trắng dã con mắt: “Cô nói khách hàng thì là khách hàng sao? Làm sao nhìn ra được ông ta là khách hàng?”
“Cô gái nhỏ, tôi đăng ký là được rồi.
” Eugene đi đến chỗ lễ tân.
”
“Không sao đâu.
” Eugene cười cười phất tay, nói với Chung Kỳ: “Cô gái, có thể cho tôi một cây bút không.
”
“Ông không mang bút sao?”
Chung Kỳ trừng mắt nhìn Eugene: “Đến bàn chuyện làm ăn, ngay cả bút cũng không mang theo? Rốt cuộc có phải ông đến đây để bàn chuyện làm ăn thật không đấy? Không phải một tên lừa đảo đấy chứ?”
Nghe nói như vậy, Eugene liếc mắt nhìn Trương Thác, Trương Thác đứng ở đó, cười cười, không nói một câu nào.
Eugene có thể điều hành một tập đoàn tài chính lớn đến như vậy, đương nhiên có bản lĩnh nhìn người, hơi không vui nói với Chung Kỳ: “Cô gái, đây hẳn không phải phương pháp tiếp đón khách của các cô đầu nhỉ.
”
“Sao hả? Khó chịu thì cút ngay, Lâm Thị chúng tôi không thiếu một khách hàng như ông, thật thú vị nhỉ, còn tiếp đón nữa cơ đấy, ông thì tính là khách cái gì chứ?” Chung Kỳ tỏ vẻ mặt khó chịu: “Tự mình đi tìm bút đi, nếu không thì đi đi!”
“Tôi có bút đây, tôi có bút đây.
” Thu Vũ vội vàng lấy một chiếc bút máy từ trong túi áo ra, đưa cho Eugene.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)


-150561.jpg&w=256&q=75)