’
Hai người La Linh và Roth ngồi bên cạnh giường bệnh, xem điện thoại di động, dùng tiếng Pháp nói với Roth: “Lâm Ngữ Lam thế mà không sa thải anh ta, ngược lại còn cho anh ta thời hạn ba ngày, cứ đợi xem, hôm nay là ngày cuối cùng rồi, đợi đến ngày mai, anh cứ dựa theo kế hoạch, trước tiên cứ giả vờ như chúng ta đã đạt thành hợp tác, đợi chúng ta ký hợp đồng xong, cầm được tiên trong tay, sẽ chậm rãi tìm thắng ranh kia tính số “
”
La Linh hờn dỗi liếc nhìn Roth một cái: “Còn đang ở bệnh viện đấy.
”
“Bệnh viện thì sao, hai chúng ta thật sự ở bất kỳ chỗ nào cũng có thể.
” Roth kéo mạnh La Linh vào trong lòng.
La Linh cười khúc khích, liếc Roth một cái tình tứ.
Trong lúc hai người đang tình cảm nồng nàn, không ai chú ý đến, một y tá nhỏ có gương mặt bình thường đã đứng ngoài cửa phòng bệnh, xuyên qua cửa sổ kính, len lén đưa điện thoại di động ra nhằm vào hai người bọn họ.
Lại một buổi sáng bắt đầu.
Trương Thác và Thu Vũ đã hẹn trước, gặp mặt ở dưới tầng tòa nhà thương mại.
Khi Trương Thác nhìn thấy Thu Vũ, cô gái này đang dùng vẻ mặt khẩn trương đứng đó, miệng không ngừng lẩm bẩm cái gì đó.
“Đang nghĩ gì vậy?” Trương Thác xuất hiện từ sau lưng Thu Vũ, búng lên trán cô ta một cái.
“A!” Động tác búng lên trán này của Trương Thác dọa cho Thu Vũ giật mình, đợi sau khi nhìn kỹ là Trương Thác, cô ta lè lưỡi đáng yêu: “Anh Trương, em đang tập lời thoại”
“Tập đến đâu rồi?”
“Hẳn là không có vấn đề gì, chỉ là anh Trương.
” Thu Vũ lộ ra vẻ mặt khổ sở.
“Không có việc gì.
” Trương Thác không thèm để ý phất phất tay: “Bảo đối phương nói tiếng Trung là được.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)


