“Bây giờ đi đâu?” Trương Thác hỏi.
“Ở phía chúng tôi đây có thịt dê béo ngậy, vào mùa đông được uống bát canh thịt dê ấm nóng thì quả là tuyệt vời, nào mời ngồi”
Cánh cửa ngôi nhà tranh bị đẩy ra từ bên trong, một bóng dáng hiện ra trước mặt của Trương Thác. Đối phương là người tóc đã bạc trắng, trên tay đang bưng bát canh thịt dê bốc khói nghi ngút, phía trên cùng nổi lên một lớp dầu trong veo nhẹ dễ dàng khơi dậy cảm giác thèm ăn của người khác.
“Được rồi, đừng căng thẳng, anh đã tránh được thanh kiếm của tôi, cuộc đời này của tôi có lẽ không thể thắng được anh, chỉ là ông lão như tôi đã sống hơn bảy mươi năm rồi đã nhìn thấy nhiều người hơn anh rồi, thôi đến đây uống canh đi” Ông lão vỗ vỗ vai của Trương Thác.
Trương Thác bưng bát canh thịt dê lên nhấp một ngụm liền cảm thấy toàn thân ấm lên, vai và cổ cũng cảm thấy thoải mái hơn rất nhiều.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



