Trương Thác bước đến sân ngoài hàng rào của ngôi nhà tranh và đẩy cửa rào ra liền nhìn thấy một thanh kiếm sắt gỉ đang dựa vào ngôi nhà tranh.
Khi Trương Thác vừa mới ra khỏi khách sạn Thái Dương Thần thì liền nhận được cuộc gọi của Bạch Bảo Nhân.
“Sư thúc, xem ra những người trẻ tuổi kia cảm thấy không hài lòng khi chung sống với chú đấy, khi nãy bọn họ vừa mới gọi đến mà phàn nàn rằng chú rất không chuyên nghiệp, ha ha ha, nếu như những tên nhóc này biết được người mà bọn họ đang nói đến chính là sát thủ số một vào sáu năm trước thì không biết sẽ có biểu cảm gì đây”
“Tôi nhận ra rằng cậu cũng khá biết cười trên nỗi đau của người khác đấy” Trương Thác trợn mắt lên và nói: “Cậu gọi đến cho tôi chỉ vì điều này thôi à?”
Trương Thác đến Nhất Lâm và ăn cơm cùng với Lâm Ngữ Lam trước, sau đó lại tùy tiện nói một câu với Lâm Ngữ Lam rằng anh có thể sẽ không trở về nhà trong hai ngày này.
Vào hai giờ chiều, một chiếc xe MPV khởi hành từ khách sạn Thái Dương Thần ở Châu Xuyên và chạy thẳng về phía Chỉ Lăng.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



