“A” Trần Phượng Ái để lộ ra bộ dạng như chẳng hề quan tâm: “Đảo Ánh Sáng của bốn năm trước đã cứu tôi, nhưng chẳng qua đó là bốn năm trước, nếu muốn tôi mang ơn với bọn họ vậy thì tìm tôi của bốn năm trước đi”
Nghe xong những lời của Trân Phượng Ái, Hoa Hồng Trắng chỉ biết lắc lắc đầu, vì cô ta biết, cùng với mấy người như thế này giảng đạo lí, cũng đều là vô ích, cái gì gọi là vô sỉ thì con người của Trần Phượng Ái đều có thể bày ra một cách vô cùng nhuần nhuyễn.
“Trần Phượng Ái, mặc dù bây giờ cô có chút tuỳ tiện, cũng sẽ có thời điểm cô sẽ hối hận” Người đàn ông trung niên chỉ về phía Trần Phượng Ái, oán giận nói.
“Ö?” Trần Phượng Ái bày ra một bộ dáng rất có hứng thú: “Tôi tò mò cái thời điểm mà tôi sẽ hối hận như theo lời của ông nói, là cái gì “Đương nhiên là ngày quân vương địa ngục trở về” Người đàn ông trung niên kích động theo bản năng hô to lên.
“Nguy rồi!” Hoa Hồng Trắng nhỏ giọng nói.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



