Trần Phượng Ái nghe thấy như vậy, liền chống nạnh hai tay trên eo: “Ý của cô là tôi phải mang ơn đội nghĩa đảo Ánh Sáng à?
“Không” Một giọng nói trong trẻo của người phụ nữ vang lên: “Không phải là dự cảm, là chắc chắn người đàn ông đó, anh ấy chắc chắn sẽ trở về”
Mấy tên thành viên của thế lực ngâm đang nói chuyện phiếm quay đầu liền nhìn xem thì thấy một người con gái xinh đẹp khoác áo lông nhung màu trắng, bước từng bước đến.
“Hoa hồng trắng” Một người kêu ra tên của người phụ nữ đó.
Người phụ nữ đang nói chuyện là người đứng đầu của Hoa Hồng Gai.
Hoa Hồng Trắng nhìn về phía mấy người đó, mở miệng nói: “Mấy người vẫn chưa gặp trực diện người đàn ông ấy, lúc các người trực tiếp tiếp xúc với anh ấy thì sẽ cảm giác được, anh ấy giống như là một hòn núi lớn nguy nga tráng lệ, trên thế giới này giống như là không có chuyện gì mà anh ấy không làm được, chỉ cần đứng ở đó anh ấy cũng sẽ làm cho từ trong nội †âm của người ta phát ra một cảm giác tin tưởng, anh ấy nhất định sẽ trở về, nhất định”
Nghe những lời của hoa hồng trắng nói, trong mắt của những người vừa nói chuyện phiếm khi nãy đều mang theo vài phần kích động, bọn họ không có phụ thuộc vào thị tộc, mà là lựa chọn dựa vào ba thế gia lớn, nguyên nhân là vì cái gì, nguyên nhân chính là không muốn nhìn thấy sự đăng đỉnh đột ngột của thị tộc.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



