gồm cả Hàn Như Ôn và Tê Thiên đều gật đầu tin tưởng sâu sắc, hai ngày nay Trương Thác không cùng hành động cũng bọn họ, bản thân bọn họ cũng phải chịu nhiều mất mát, thẳng đến khi bọn họ chính mắt nhìn thấy một đứa bé năm tuổi, chỉ vì một miếng bánh đã nổ súng giết chết một người, bọn họ mới thực sự cảm nhận được ở đây tàn khốc thế nào.
“Trương Ức Thùy, hai ngày này anh đi đâu vậy, bọn tôi tìm anh thật vất vả” Tê Thiên vội vàng đứng dậy, nắm lấy vai Trương Thác vẻ mặt kích động nói.
“Tôi đi dò hỏi một chút tin tức của bạn” Trương Thác đáp một tiếng, sau đó hỏi: “Mấy người thì sao? Hai ngày này có thu hoạch gì không?”
Lúc Trương Thác hỏi ra câu này thực ra trong lòng anh đã biết rõ đáp án, anh khẳng định tối đó Ba Địch đem Tề Thiên và Trần Minh Quang ra ngoài, chắc hẳn là gặp đội viên của bọn họ Lão Ngũ.
Tê Thiên gật đầu: “Ba Địch mang bọn họ tới gặp Lão Ngũ, nhưng mà Lão Ngũ bị nhốt ở một nơi rất sâu, bọn tôi muốn cứu anh ấy cũng khó, đoàn nghiên cứu kia cũng đã tìm được, đều bị người của Anna giam lại rồi, hai ngày này bọn tôi luôn muốn tìm anh để bàn bạc về chuyện này, có điều tìm thế nào cũng không thấy anh.
Trương Thác kéo cái ghế, ngồi vào bàn đám người Tê Thiên, anh thắc mắc: “Bây giờ anh có biết, tại sao Anna lại bắt các thành viên trong đội của anh không? Cô ấy dẫn Lưỡi Đao các anh mắc câu thì có ích lợi gì? Còn đội nghiên cứu nữa, Shazan muốn lấy được mỏ vàng thì có liên quan gì đến đội nghiên cứu kia.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



