Nhìn thấy Trương Thác, trên mặt bọn họ đều hiện lên vẻ vui sướng.
“Tôi rất đơn giản, tìm thấy Nhậm Hương, đưa cô ấy rời khỏi đây” Trương Thác dựa vào góc tường: “Trái lại là các anh, các anh muốn cứu mấy người kia, có lai lịch gì, có thể khiến Lưỡi Đao các anh ra tay, không phải chỉ là một cư dân bình thường trong thành phố Hoàng Kim này chứ?
“Vậy được rồi, kể từ bây giờ không cần cẩn thận từng li từng tí, cứ tùy tiện cẩu thả một chút là tốt, về nơi ở, các anh tự sắp xếp đi, nhớ kỹ lời tôi nói, ở nơi này không có nhân từ, dẹp mấy lòng thương cảm của các anh đi, nếu không các anh sẽ không biết được mình chết ở chỗ nào đâu” Trương Thác nhắc nhở.
“Yên tâm, loại sai lầm ngu xuẩn đó, tôi sẽ không tái phạm nữa” Trần Minh Quang chủ động lên tiếng, anh ta biết Trương Ức Thùy nói ra lời này chính là để cho anh nghe thấy.
“Vậy thì tốt” Trương Thác gật đầu: “tối nay các anh có thể nghỉ ngơi thật tốt, tôi còn có việc phải làm”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



