Lúc mua chỉ vì giận dỗi Lâm Uyển Du, nghĩ lại thì Đường Lạc Lạc hối hận muốn chết, nhiều thứ đắt tiền như vậy, mà tiêu như nước, bản thân lại không phải không có quần áo mặc, thật sự không thoả đáng.
Tuy Mặc Thiệu Đình đưa thẻ cho cô cà tuỳ thích, nhưng chính vì như vậy, Đường Lạc Lạc cảm thấy càng không nên tiêu xài hoang phí, tiểu ca ca kiếm tiền cũng không dễ dàng đâu, cô không có lí do gì ăn xài phung phí, mua những thứ không cần dùng đến, huống hồ, phu nhân nhà họ Mặc của cô còn làm được mấy ngày nữa cũng là một ẩn số.
Nghĩ như thế, Đường Lạc Lạc quả quyết từ nhà Diệp Tiểu Manh mang ra hai chiếc vali to, đi thẳng đến cửa hàng.
Và đồng thời lúc đó, Mặc Thiệu Đình vừa mới nhận được tin bộ phận thiết kế tan làm sớm, đúng lúc chuẩn bị đi ra cửa phòng để đón Đường Lạc Lạc cùng về nhà, liền bị trợ lí Tần Việt gọi đến.
- Tổng tài, vừa có người nhìn thấy cô Đường đã đi ra khỏi công ty rồi, không đi về phía nhà họ Mặc, tôi đã phái người đi theo cô ấy, nhìn thấy cô ấy đến nhà của Diệp Tiểu Manh… Sau đó, lấy ra hai chiếc vali to, và rồi, đi thẳng đến khu thương mại.
Mặc Thiệu Đình cúi đầu nhìn chiếc đồng hồ Rolex trên cổ tay, vừa tan làm chưa đến mười phút, tốc độ Đường Lạc Lạc đúng là nhanh thật, còn không đợi mình, gấp gáp mang hai chiếc vali to đến khu thương mại, là muốn làm gì đây?
- Chuẩn bị xe, phải đến khu thương mại trước cô ấy.
Mặc Thiệu Đình dặn dò cẩn thận.
… …
Trang phục của những cửa hàng thương hiệu cao cấp thông thường, đều có thể đổi trả trong thời gian nhất định, Đường Lạc Lạc mang hai chiếc vali to, đi đến cửa hàng nằm ở lối ra vào, dò hỏi giao dịch viên.
- Vài ngày trước tôi mua quần áo ở cửa hàng cô, biên lai vẫn còn, tôi muốn trả lại, có được không?
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

