Khi thấy mọi người vây đến ngày càng nhiều, Đường Lạc Lạc muốn giải quyết chuyện này một cách êm đẹp, không gây sự chú ý của mọi người, thì giờ cũng đã quá muộn rồi, vả lại nếu bây giờ cô từ chối việc kiểm định chiếc nhẫn, thì đồng nghĩa với việc cô thừa nhận bản thân đeo trang sức giả, sau này khó tránh khỏi việc sẽ bị mọi người cười nhạo, điều đó còn xấu hổ hơn việc bản thân bị người khác mắng nữa.
Trong sự bất lực, Đường Lạc Lạc đành giơ bàn tay ra để cho Tiểu Quan kiểm định chiếc nhẫn kim cương trên tay mình.
Mọi người đều nín thở tập trung, đều hiếu kỳ mà vây quanh họ, tuy là làm việc cho công ty nhà họ Mặc, và thấy qua không ít đố quý giá, nhưng vì chiếc nhẫn này quả thật vô cùng đáng giá quá đi, cho nên lập tức gây sự tò mò của mọi người ngay.
- Là giả đúng không?
Nhạc Thanh không đủ kiên nhẫn đợi câu trả lời của Tiểu Quan, đã bắt đầu thao thao bất tuyệt mà chê bai Đường Lạc Lạc:
- Một học sinh mới tốt nghiệp như cô ta, làm sao có được món trang sức quá đắt tiền như thế này để đeo chứ, đúng không? Không mua được thì thôi đi, vậy mà lòng hư vinh lại lớn đến vậy, Lạc Lạc, nghe tôi khuyên một câu đi, nếu sân si giàu sang phú quý, sớm muộn gì cũng sẽ lầm đường lạc lối thôi, là con người, thì nên đầu đội trời, chân đạp đất, đừng ganh tỵ với người khác như thế, cố bé à, nên học hỏi thêm thì hơn.
Mọi người xung quanh bốn mắt nhìn nhau, tuy không cười chế nhạo thẳng thắn giống như Nhạc Thanh, nhưng đã có một vài người bịt miệng cười khẫy, dù sao thì ai cũng có lòng hư vinh cả, nhưng với chiếc nhẫn kim cương đắt giá như Krupp này thì đeo đồ giả lên người, có phải là khiến mọi người chê cười không, đúng là quá nghèo hèn mà.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

