Đường Lạc Lạc đang trên cơn tức giận, ngẩng đầu ngang ngược hất cằm.
- Đương nhiên phải ly hôn! Trước đây tôi gả vào nhà họ Mặc, đều là bị ép cả, bây giờ cuối cùng cũng gặp được anh, anh lại lừa tôi lâu như vậy, không ly hôn chẳng lẽ đợi đến năm sau sao?
Được thôi, cô thừa nhận sau khi biết Mặc Thiệu Đình là tiểu ca ca, giận thì giận, quyết định ly hôn cũng bị lay động chút ít, nhưng bây giờ tuyệt đối không thể để Mặc Thiệu Đình nhìn ra, nếu không cái tên này còn không vẩy đuôi lên tận trời sao?
Mặc Thiệu Đình nhìn bộ dạng kiên quyết của tiểu nha đầu, giả vờ bất lực thở dài.
- Được thôi, cô đã muốn ly hôn, tôi cũng không miễn cưỡng cô, nhưng trước khi ly hôn, chúng ta cũng phải cùng nhau ăn bữa cơm, cô đói không?
Sau trận lăn lộn hôm qua, tiểu nha đầu nhất định đói rồi, giữ chắc cô trước rồi nói sau.
- Không đói.
Đường Lạc Lạc chớp chớp mắt.
- Hình như cũng có lí…
Không ăn thì phí quá!
Cô vung tay Mặc Thiệu Đình ra, Đường Lạc Lạc xoa bụng đi về phía trước, ngẩng đầu chạy về hướng phòng ăn, Mặc Thiệu Đình lắc đầu cười, đi theo sau Đường Lạc Lạc, trong lòng tự có tính toán.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)

