- Ôi… Cứu mạng, mau thả tôi ra… Cứu tôi với…
Tên mập miệng vừa được cởi trói, lập tức kêu to để cầu cứu, quay qua khẩn cầu Lâm Uyển Du đang toát đầy mồ hôi.
- Cô chủ Lâm … Cứu tôi, xem như tôi vì cô bán mạng mà….
Lời chưa kịp nói xong, Lâm Uyển Du cũng không màng đến bẩn nữa, giật lấy chiếc vớ từ tay Mặc Tây Thành, chuẩn xác nhét vào miệng tên mập, do căng thẳng và chột dạ, các đầu ngón tay của cô đều đang run rẩy.
Mặc Tây Thành nghe đến choáng váng, nghi ngờ nhìn về phía Lâm Uyển Du.
Nghĩ như thế, Lâm Uyển Du lập tức lộ ra thần sắc không vui, khinh thường nhìn tên mập.
- Tôi làm sao quen biết hắn ta được? Cái tên này tám phần mười là tên thần kinh, Tây Thành, ở đây không có Đường Lạc Lạc, vậy chúng ta đến chỗ khác tìm đi, có lẽ cô ấy không thích bầu không khí ở đây, đi trước rồi cũng nên.
Mặc Tây Thành có chút nghi ngờ nhìn tên mập đang ngồi trên ghế sốt ruột đến nỗi mồ hôi đầy mình, cậu lại nhìn Lâm Uyển Du, trong lòng nghĩ hai người này thân phận địa vị chênh lệch khá nhiều, sao lại quen biết được? Có lẽ đúng như lời Lâm Uyển Du nói, tên trước mặt này là một tên thần kinh.
Mà Lâm Uyển Du lại là người có tiếng ở xã hội thượng lưu, người bình thường biết cô ta cũng không có gì lạ.
Trong lòng cậu muốn biết Đường Lạc Lạc đang ở đâu, cũng muốn sớm làm rõ, do đó cậu gật đầu, theo sau Lâm Uyển Du đi ra khỏi phòng.
- Được, chúng ta đi chỗ khác tìm xem sao.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


