Giọng bà ta càng lúc càng lớn, nói đến cuối cùng, cảm xúc kích động kéo tay áo Đường Quý Lễ:
- Ông nhìn nó đi, có điểm nào hơn Phù Dung hả? Phù Dung của tôi, là con gái tốt thế này... nhưng tại sao, lại mất tích như thế? Để lại một đứa nghiệp chướng vong ơn bội nghĩa, sắp khiến tôi tức chết rồi này...
Đường Lạc Lạc bị tiếng khóc thét của Lương Thể Vân làm cho thái dương nhức nhói, sớm biết không nên về nhà, cô hối hận đến tái xanh cả ruột gan.
Đường Quý Lễ vẻ mặt thất vọng nhìn Đường Lạc Lạc, vừa đưa tay vỗ tay Lương Thể Vân an ủi:
- Con xem con làm cho mẹ con tức đến thế nào hả? Có phải con cảm thấy gả vào nhà họ Mặc, con có nơi nương tựa rồi thì có thể không xem ba mẹ ra gì nữa? Đường Lạc Lạc, con đừng quên, nếu không phải Phù Dung mất tích, con vốn không thể nào có cơ hội được gả vào nhà họ Mặc cả, tất cả mọi thứ của con, đều là ba mẹ cho con.
Đường Lạc Lạc trề môi, lòng nghĩ vậy thì mau đưa cơ hội này cho người khác đi! Cô không nhận nổi.
Sao nói cứ như ép cô gả thay, lại là ban cho cô một món hời to vậy?
Món hời này cô không cần không được sao?
Không chờ cô lên tiếng phát biểu ý kiến, Đường Quý Lễ vỗ mạnh lên bàn:
Ba ruột của cô, ban đầu không nghe cô phản đối, cố tình lấy cô ra thế thân, bây giờ lại dùng cái cớ phanh phui sự thật để uy hiếp cô, muốn cô đi ăn cắp đồ của nhà họ Mặc?
Ban đầu khi cô gả cho Mặc Thiệu Đình, cô đã không thể làm chủ được, đến giờ này, còn phải thanh toán cho sự giả dối này, vốn bản thân là con chốt bị ép hi sinh, bây giờ, lại thành cái thóp để cho Đường Quý Lễ uy hiếp cô ư?
Đường Lạc Lạc không phải bạch liên hoa trong lồng kính, cô biết thế gian này có rất nhiều điều xấu xa và lừa lọc, nhưng cô không ngờ, những thứ này lại đến từ ba ruột của cô.
Mỉa mai thật đấy!
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


