Nha đầu đáng chết, ỷ có bệ đỡ là cậu chủ Mặc, dám vô pháp vô thiên rồi, hứ, nhịn trước rồi tính, sau này còn có cơ hội từ từ hành hạ cô ta.
Mặc Tây Thành thấy Đường Lạc Lạc trêu ngươi Vương Bác, híp mắt nhịn cười không được, cậu ta còn tưởng nha đầu này là con thỏ trắng ngốc nghếch nữa chứ! Nhưng xem ra, con thỏ trắng này đúng là có trắng, nhưng mà cũng có chút ranh ma đó.
Vừa đủ chuẩn, công điểm.
Cậu phát hiện Đường Lạc Lạc đúng là cô gái rất thú vị, mỗi lần gặp mặt, đều để cậu ta phát hiện ra thứ gì đó khác lạ.
- Nếu đã vậy thì...
Đường Lạc Lạc không hề có ý cứ thế mà tha cho Vương Bác:
- Bây giờ mọi người đều ăn cơm rồi, vậy Vương bộ trưởng có thể nào trả lại tiền cơm lần trước và tiền cơm lần này cho tôi hay không?
Nói xong đưa tay, xèo bàn tay trắng như tuyết ra.
- Đủ chưa?
Đường Lạc Lạc cầm tiền, nghiêm túc đếm ra 700 đưa cho Mặc Tây Thành, cười đến cong cả mắt:
- Cám ơn nhé!
Mặc Tây Thành cũng không khách sáo, nhận lấy tiền từ tay Đường Lạc Lạc, vẫy vẫy trước mặt Vương Bác:
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


