Mặc Thiệu Đình có bao giờ nổi trận lôi đình đến thế chứ?
Có bao giờ hết lần này, đến lần khác tuyên bố quyền sở hữu đối với một người con gái?
Có bao giờ đối với người cùng lớn lên từ bé là cô ta, to tiếng quát mắng như thế?
Lâm Uyển Du chỉ cảm thấy trái tim mình, chưa từng đau đến thế, làn da trên mặt bị vấy cafe vẫn còn bỏng rát, nhưng đều không bằng sự chấn động mà cô ta đang gánh chịu trong tim đây.
- Thiệu Đình.... cô ta quan trọng đến thế sao? Em từ nhỏ đã rất thích anh, vì muốn ở bên anh, em cái gì cũng có thể làm, anh nói anh thích cô ta cái gì? Em có thể học theo, anh không thích em cái gì, em có thể sửa.... anh thật sự không thể cho em một cơ hội được sao?
Lâm Uyển Du cố sức vươn tay ra, muốn nắm lấy tay Mặc Thiệu Đình, nhưng Mặc Thiệu Đình lạnh lùng liếc nhìn cô, quay đầu, bỏ đi không do dự.
Cả người Lâm uyển Du giống như rơi xuống vực thẳm sâu, những hy vọng ban đầu tốt đẹp biết bao, thì tâm trạng bây giờ tuyệt vọng biết mấy, cúi đầu, nước mắt tuôn dài, cô ta nổi giân đẩy hết tất cả mọi thứ trên bàn xuống, nghiến răng nói ra ba từ:
- Đường ---- Phù ---- Dung!
Trong mắt Lâm Uyển Du ngập tràn sự tàn ác, cô ta sẽ không từ bỏ dễ dàng thế đâu, sẽ có một ngày... sẽ có một ngày, cô ta sẽ khiến Đường Phù Dung hối hận, khiến Đường Phù Dung quỳ gối cầu xin cô ta!
......
Đường Lạc Lạc cảm thầy bản thân cứ ở suốt trong nhà, muốn lên men luôn rồi.
Cũng không biết má Vương mắc chứng gì, bình thường ăn uống đã tốt lắm rồi, bây giờ cô chỉ bị thương nhẹ và giật mình thôi, thiếu điều muốn thờ cô lên luôn, một ngày 4-5 bữa thay phiên nhau đại bổ, làm như tổ yến vi cá nhân sâm không cần tiền vậy đó, ăn đến mức cô muốn chảy cả máu mũi luôn này.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


