Yết hầu gợi cảm của Mặc Thiệu Đình lướt nhẹ, nhìn thấy vết trầy trên mặt Đường Lạc Lạc ---- lúc cô trong nhà xưởng, chịu không ít vết thương ngoài da, lúc này trên người nhất định có nhiều vết bầm tím, vả lại bây giờ đang sợ hãi muốn chết, quả thật không phải là lúc....
Vừa nghĩ thế, anh cố gắng nén cơn lửa trong lòng xuống, cắn mạnh lên môi Đường Lạc Lạc, nửa cười nửa đùa nhìn cô:
Mặc Thiệu Đình buông cô ra, không kiềm được nhếch mép, nở nụ cười:
- Được rồi, là lỗi của tôi, cô nên nghỉ ngơi mới đúng, về phía công ty tôi đã xin phép dùm cô rồi, mấy ngày này tạm thời không cần đi làm, ở nhà dưỡng bệnh, biết không?
Đường Lạc Lạc có chút do dự:
- Tôi mới vừa có việc làm, đã không đi rồi, không tốt chăng?
Cái ông Vương Bác đó xem cô là cái đinh trong mắt đó, nếu như mấy ngày nay không đi làm, có lẽ sẽ làm thịt cô cúng bái luôn quá!
- Những việc này cứ giao cho tôi, phải ngoan.
Mặc Thiệu Đình đưa tay vuốt lên mũi Đường Lạc Lạc.
Đường Lạc Lạc chỉ còn biết gật đầu đồng ý, có chút không yên tâm đẩy đẩy Mặc Thiệu Đình:
- Đây là nhà họ Mặc, tuy Mặc Thiệu Đình không có về, nhưng nếu vì thế mà anh xuất hiện ở đây cũng không tốt, người làm nhìn thấy tôi, sẽ nói lung tung ấy.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)