Từ Tắc nhìn sự giao tiếp đầy ăn ý giữa hai người họ, đôi mày khẽ nhíu lại một cách khó nhận ra.
Anh bất động thanh sắc nghiêng người, chắn đi tầm mắt Đồng Yểu đang nhìn Lưu Đào, trầm giọng nói với cậu ta: “Cậu về trước đi.”
“Anh Từ, em...” Lưu Đào còn muốn nói thêm gì đó, nhưng dưới ánh mắt uy áp đầy đe dọa của Từ Tắc, cậu ta đành ngậm ngùi bước một bước ngoái lại ba lần rồi mới chịu đi ra cửa.
Đồng Yểu thấy bộ dạng lưu luyến không nỡ của cậu ta thì cảm thấy buồn cười, nhưng cũng lười chẳng buồn nói, cầm đũa lên bắt đầu ăn cơm.
Cơm tối nay khá thịnh soạn, ngoài cơm trắng ra còn có thịt kho tàu và rau xào, thậm chí còn có một bát canh cà chua trứng gà nhỏ, bữa ăn thế này ở nông thôn quả thực rất hiếm thấy.
Gia đình bình thường một tuần được ăn thịt một lần đã là tốt lắm rồi. Đồng Yểu cầm tiền lương của Từ Tắc gửi về nên cuộc sống cũng tương đối đầy đủ, nhưng cô lại lười không muốn tự nấu nướng, đành bỏ tiền nhờ thím hàng xóm bên cạnh mỗi lần nấu cơm thì làm luôn phần cho cô.
Thế nên phần lớn là bên cạnh ăn gì cô ăn nấy, hôm nào thèm ăn ngon quá thì mới đưa thêm tiền nhờ thím ấy mua ít thịt về cải thiện.
Đồng Yểu nghỉ ngơi cả một buổi chiều nên người đã hồi phục lại đôi chút, cơm trắng ăn cùng thịt kho tàu thơm phức ngậy ngậy, cô chẳng thèm bận tâm đến người đàn ông ngồi đối diện mà chỉ cắm cúi ăn lấy ăn để.
Từ Tắc ngồi xuống đối diện cô lặng lẽ và cơm, thi thoảng lại ngước mắt nhìn cô một cái.
Đồng Yểu ăn rất chậm rãi nhưng lại vô cùng chăm chú.
Sau khi ăn xong Đồng Yểu rút khăn lau miệng, việc rửa bát thì tuyệt đối không thể nào đến lượt cô rồi.
Từ Tắc hiển nhiên cũng chẳng trông mong gì ở cô, đứng dậy lẳng lặng thu dọn bát đũa, bồn nước nằm ngoài sân, anh bưng mâm bát đũa ra ngoài rửa sạch.
Đồng Yểu không nhúc nhích, vẫn ngồi nguyên trên chiếc ghế cạnh bàn ăn, lúc này mới có đủ tinh thần để quan sát tỉ mỉ nơi mà mình sắp sửa sinh sống thời gian tới.
Phòng khách không hề nhỏ, bộ sofa, bàn trà, bàn ghế ăn chắc là đồ tiêu chuẩn được cấp, ngoài những thứ này ra thì chẳng còn bất cứ vật dụng nào khác, trông có vẻ hơi trống trải.
Tuy đồ đạc cần thiết đều có đủ nhưng lại thiếu rất nhiều đồ dùng sinh hoạt hàng ngày, ví dụ như giá để đồ đánh răng rửa mặt, tủ đầu giường, nồi niêu xoong chảo các loại.
Hơn nữa, một căn nhà lớn thế này mà ngay cả một tấm gương nhỏ cũng không có, đây là điều cô khó lòng chấp nhận nhất.
Lúc Từ Tắc bước vào, thấy cô đang ngẩn ngơ nhìn chăm chú về một hướng như đang xuất thần, liền cất tiếng hỏi: “Sao thế em?”
Đồng Yểu chuyển mắt nhìn anh: “Anh nhận được tin em tới đây từ lúc nào?”
Từ Tắc nhíu mày, chẳng phải bố vợ đã gọi điện báo cho anh từ ba ngày trước rồi sao?
Hơn nữa chuyện này là do chính cô chủ động đề xuất, sao cô lại không biết được chứ.
“Ba ngày trước.” Anh trả lời.
Đồng Yểu: “Khu gia quyến phân nhà cho anh từ bao giờ?”
Từ Tắc: “Hôm qua.”
Đồng Yểu: “Chỗ này là do anh dọn dẹp vệ sinh đấy à?”
Từ Tắc gật đầu.
Đồng Yểu thu hồi ánh mắt, nếu như vậy thì cũng có thể tạm tha thứ cho sự thiếu chu đáo không chịu chuẩn bị đồ đạc sẵn cho cô của anh.
Nhưng cô vẫn không nhịn được mà cau mày: “Anh có nghĩ là em nên mang cả xà phòng với xà bông thơm ở nhà sang đây không?”
Từ Tắc cau mày: “?”
Đồng Yểu lại bồi thêm một câu: “Em cảm thấy chiếc khăn mặt sắp giặt rách ở nhà cũng nên mang theo, dù sao có vẫn hơn không.”
Từ Tắc cuối cùng cũng hiểu ra hàm ý sâu xa trong lời nói mỉa mai của cô.
Thực sự là do anh đã quen sống xuề xòa thô kệch, những đồ dùng sinh hoạt thiết yếu trong đơn vị đều được phát định kỳ theo đợt, cho nên anh căn bản chưa từng nghĩ tới những món đồ lặt vặt này, cũng không ngờ tới việc Đồng Yểu tối nay thậm chí còn không có cả đồ để tắm rửa súc miệng.
Anh mím môi, mất tự nhiên đưa tay xoa xoa chóp mũi, có chút chột dạ: “Em dùng tạm đồ của anh trước đi, ngày mai anh đưa em đi mua.”
Đồng Yểu thực lòng chẳng muốn đi đâu, nhưng liếc nhìn người đàn ông cứng nhắc này, tưởng tượng ra cảnh anh đi mua đồ một cách máy móc không biết sẽ vác về những thứ quái quỷ gì, cô đành miễn cưỡng gật đầu.
“Chỗ mua đồ có xa không?”
Từ Tắc: “Ngay gần doanh trại thôi, đi bộ khoảng hai mươi phút là tới.”
Đồng Yểu: *Xa chết đi được...*
Ở thôn Thanh Thủy, căn nhà Từ Tắc xây rất tiện nghi, tắm rửa ngay trong nhà vệ sinh là được, bên này cũng có nhà vệ sinh và nhà bếp riêng biệt, chỉ là mới dọn tới nên chưa chuẩn bị được thứ gì.
Mới đi được chừng năm phút Đồng Yểu đã nhăn nhó cất giọng hỏi: “Vẫn chưa tới à?”
Từ Tắc chỉ tay về phía một dãy nhà sáng đèn phía trước: “Chỗ kia là tới rồi.”
Đồng Yểu ngước mắt nhìn sang, ôi trời đất ơi, ít nhất cũng phải đi bộ thêm năm phút nữa.
Bản thân nghĩ tới việc phải vào nhà tắm công cộng đã thấy không thoải mái rồi, giờ lại phải đi bộ xa thế này, cơn bực bội trong lòng cô lập tức bùng lên: “Phiền chết đi được.”
Từ Tắc mím chặt môi nhìn cô.
Đồng Yểu cau mày: “Không được, hay là em về lại quê đây, không theo quân nữa đâu.”
Chịu hết nổi rồi, chỉ riêng việc này thôi cô đã không thể nào ở lại đây thêm được nữa!
Dù là đang nổi nóng phát cáu thì giọng nói của cô vẫn mang theo nét mềm mại, nũng nịu đặc trưng, lọt vào tai người ta chẳng khác nào một hũ mật ngọt vô tình bị đánh đổ, dính dớp quấn chặt lấy tâm can.
Từ Tắc chẳng hiểu sao lại cảm thấy tim mình đập thình thịch một nhịp, anh vô thức vươn tay nắm chặt lấy cổ tay cô.
“Anh sẽ nghĩ cách cho em.”
Đồng Yểu: “Cách gì cơ?”
Từ Tắc: “Có thể đun nước nóng ở nhà, rồi tắm trong nhà.”
Sân nhà họ có gian bếp, chỉ là nghĩ Đồng Yểu chắc chắn sẽ không nấu nướng nên Từ Tắc chưa dọn dẹp ra, nếu muốn tắm ở nhà thì chỉ cần mua ít than về đun nước là xong.
Nghe vậy sự bất mãn trong mắt Đồng Yểu mới vơi bớt đi đôi chút, thế này còn tạm được.
Cô bĩu môi tiếp tục đi theo Từ Tắc về phía nhà tắm, khi sắp đến nơi Từ Tắc nghe rõ tiếng thở dốc của cô bắt đầu dồn dập hơn, anh liếc nhìn cô một cái thấy trên vầng trán trắng ngần của cô đã lấm tấm những giọt mồ hôi, hai bên gò má cũng vì đi bộ mà ửng hồng lên.
Từ Tắc khẽ nhíu mày, dường như không thể ngờ được lại có người thể lực kém cỏi đến mức này, mới đi bộ có mấy phút đồng hồ thôi mà đã mệt đến như vậy.
Trong các bài huấn luyện hàng ngày của họ, bài tập đơn giản nhất cũng là mang vác trang bị nặng chạy việt dã năm cây số trở lên, anh thậm chí có thể đeo trang bị nặng mấy chục cân hành quân cấp tốc trên địa hình đồi núi suốt cả ngày trời.
Lúc này đang là giờ cao điểm tắm giặt, từng tốp hai ba người bưng chậu tắm đi ngang qua, bọn họ đương nhiên đều nhận ra Từ Tắc, biết người đi bên cạnh là vợ anh nên ánh mắt bất giác đổ dồn lên người Đồng Yểu.
Đồng Yểu mới tới đây chưa đầy nửa ngày nhưng danh tiếng đã sớm lan truyền khắp nơi, Lưu Đào còn miêu tả với mọi người rằng đám người bên đoàn văn công cộng lại cũng chẳng đẹp bằng một góc của chị dâu cậu ta.
Điều này khiến không ít người tức đến nghiến răng nghiến lợi, trong lòng càng thêm tò mò về Đồng Yểu.
Nhưng ngặt nỗi ánh đèn ban đêm không được sáng rõ lắm, mọi người không dám nhìn chằm chằm một cách trắng trợn, chỉ có thể nhìn thấy đường nét vóc dáng đại khái của Đồng Yểu.
Tuy vậy cũng phải công nhận, vóc dáng này quả thực vô cùng yểu điệu thon thả, dù đang khoác trên mình chiếc áo bông dày cộp cũng vẫn có thể nhìn ra vòng eo con kiến thon gọn.
Đồng Yểu có thể cảm nhận rõ những ánh mắt đang đổ dồn vào người mình, nghĩ tới lát nữa vào trong tắm rửa cũng sẽ bị bao nhiêu ánh mắt như thế này dòm ngó, cô liền nhăn chặt mày lại.
“Thường thì lúc nào nhà tắm mới vắng người?”
Từ Tắc trả lời cô: “Sau chín giờ tối.” Lúc đó cơ bản mọi người đều đã chuẩn bị đi ngủ, ai cần tắm cũng đã tắm xong xuôi rồi.
Đồng Yểu không có đồng hồ đeo tay, liền kéo cánh tay Từ Tắc xuống thấp, liếc nhìn chiếc đồng hồ trên cổ tay anh, hiện tại mới hơn tám giờ một chút, nếu muốn đợi thì phải chờ thêm một tiếng đồng hồ nữa.
Cô lại ngoảnh đầu nhìn lại con đường dài vừa đi qua, đôi lông mày nhíu chặt lại thành một cục đầy rối bời.
Từ Tắc nhìn thấu suy nghĩ của cô, đưa mắt nhìn về phía nhà tắm bên kia, suy nghĩ một lát rồi nói: “Em muốn đợi lúc không có người mới vào tắm à?”
Đồng Yểu: “Nói thừa, em mặc quần áo kín mít thế này mà người ta đã nhìn chằm chằm rồi, đợi em cởi hết quần áo ra thì còn ra thể thống gì nữa.”
Dù khu nam nữ tách biệt, bên trong toàn là phụ nữ với nhau, nhưng cô là một cô gái khuê các, làm sao mà tự nhiên cho nổi chứ.
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



