Từ Tắc bị một tràng chất vấn dồn dập của cô làm cho có chút trở tay không kịp.
Anh nhìn gương mặt nhỏ nhắn tức giận đến đỏ bừng cùng bờ môi đang run rẩy nhè nhẹ của Đồng Yểu thì chân mày nhíu chặt lại.
Theo nhận thức bấy lâu nay của anh, cháo loãng hay màn thầu có thể lấp đầy bụng, chẳng có gì là không tốt cả.
Nhưng anh quả thực đã quên mất một điều, Đồng Yểu từ nhỏ đã được nuông chiều nâng niu làm sao quen ăn những thứ đạm bạc này?
Đồng Yểu lúc này thực sự cảm thấy tủi thân vô cùng, cô chỉ vừa mới chân ướt chân ráo tới đây ngày đầu tiên, dẫu có tính theo đạo đãi khách thông thường thì cũng chẳng ai lại đem hai thứ này ra tiếp đãi một người vừa trải qua hai ngày một đêm mệt mỏi trên tàu xe, chưa được ăn bữa cơm đàng hoàng như cô!
Dù biết Từ Tắc là người cục mịch khô khan nhưng cô cũng không ngờ anh lại không hiểu phong tình đến mức cứng nhắc như vậy.
Càng nghĩ lại càng thấy uất ức, ở nhà cô được cả nhà cưng như trứng mỏng nào đã bao giờ phải chịu sự ấm ức thế này đâu, viền mắt Đồng Yểu bất giác đỏ hoe, đôi mắt ngấn lệ hung hăng trừng trừng nhìn Từ Tắc.
Thấy khóe mắt cô đỏ ửng Từ Tắc thoáng chốc có chút luống cuống, anh vội vàng muốn giải thích: “Đã qua giờ cơm rồi nên lúc này nhà ăn không còn thức ăn nóng nữa...”
Lời nói của anh bỗng ngập ngừng dừng lại, anh sực nhớ tới việc bác đầu bếp già vừa nãy ngỏ ý muốn xào riêng món khác cho anh, chính anh vì không muốn dùng đặc quyền nên mới từ chối.
Lúc này nhìn gương mặt đầy vẻ tủi thân của Đồng Yểu, lắng nghe những lời chỉ trích của cô anh mới muộn màng nhận ra vấn đề của bản thân.
Không phải là không có cách mà là do thói quen áp đặt tiêu chuẩn rèn luyện của bản thân và binh lính lên người cô, hoàn toàn quên mất rằng cô là một cô gái cần được chăm sóc nâng niu tỉ mỉ, là người vợ mà anh cưới về.
“Em, em đừng khóc nữa.” Giọng anh khàn đặc, đáy mắt dâng lên vài phần hoảng loạn.
Anh vô thức đưa tay lục lọi khắp người muốn tìm một chiếc khăn tay sạch sẽ nhưng lại nhận ra trong túi quân phục chẳng có thứ gì, căn nhà trong khu gia quyến này cũng chỉ vừa mới được phân phối, bên trong chưa kịp sắm sửa đồ dùng sinh hoạt.
Trong lúc cấp bách, anh nâng tay lên, dùng đầu ngón tay thô ráp phủ đầy vết chai sạn, vô cùng nhẹ nhàng, thậm chí còn mang theo một chút run rẩy vụng về, lau đi vệt nước mắt vừa lăn trên má cô.
“Là lỗi của anh.” Anh trầm giọng nhận sai, ngữ điệu mang theo sự trịnh trọng chưa từng có, “Xin lỗi em, anh không cố ý lạnh lùng với em đâu, anh... anh chỉ quen để nét mặt như thế này thôi.”
“Em đợi anh một chút, anh đi lấy cơm khác về cho em.” Chính anh cũng không nhận ra trong giọng điệu của mình đã mang theo vài phần cẩn trọng dỗ dành: “Được không em?”
Đồng Yểu hừ một tiếng, hậm hực quay người đi vào phòng rồi đóng sầm cửa lại.
Chừng mười phút sau, tiếng gõ cửa vang lên, Từ Tắc đứng ngoài cửa gọi cô: “Ra ăn cơm thôi em.”
Đồng Yểu mở cửa nhưng không thèm nhìn anh, đi thẳng về phía bàn ăn, nhìn thấy trên bàn rốt cuộc không còn là đĩa màn thầu trơ trọi nữa mà đã có thêm một đĩa đậu que xào thịt cùng một bát trứng hấp bốc khói nghi ngút, lúc này mới khẽ hừ mũi một tiếng.
Từ Tắc ngồi xuống đối diện cô: “Nhà ăn hết cơm trắng rồi, nấu mới thì không kịp, nếu em không muốn ăn cháo loãng thì ăn tạm trứng hấp nhé.”
Anh đẩy bát trứng hấp mềm mịn núng nính về phía trước mặt Đồng Yểu, lại dời đĩa đậu que xào thịt bóng bẩy đến sát tay cô, còn bản thân thì bưng bát cháo loãng, cầm chiếc màn thầu lên ăn.
Món trứng hấp có vị rất ngon, ít nhất là Đồng Yểu không ngửi thấy mùi tanh của trứng, đĩa đậu que xào thịt tuy chỉ có vài lát thịt mỏng nhưng nhờ có mỡ ngấm vào nên đậu que cũng thơm ngon hơn rất nhiều.
Đồng Yểu vì đã qua cơn đói cồn cào nên thực ra không ăn được bao nhiêu, trứng hấp chỉ xúc ăn nửa bát nhỏ, đậu que gắp vài đũa rồi đặt bát xuống.
Từ Tắc ngước mắt nhìn cô, ánh mắt dường như đang hỏi không ăn nữa sao?
Đồng Yểu xụ mặt: “Em bị quá bữa rồi, không phải em cố tình đòi hỏi rồi bỏ mứa đâu.”
Cô thích làm nũng hành người khác thật, nhưng tuyệt đối không bao giờ lãng phí lương thực.
Từ Tắc nhìn sắc mặt không được hồng hào của cô, gật đầu: “Ừ, chắc là mới tới nên chưa quen.”
Đồng Yểu khẽ đẩy bát đũa trên bàn, xoay người về phòng.
Từ Tắc nhìn bát trứng hấp và đĩa đậu xào thịt bị cô đẩy sang, lúc nãy anh dời về phía tay cô, giờ đây hai đĩa lại quay về trước mặt anh.
Anh khẽ mím môi, đáy mắt tối lại một chút rồi bưng bát trứng hấp lên, gắp đậu que ăn cùng, chẳng mấy chốc trên bàn chỉ còn lại hai chiếc bát sạch trơn.
Lần này bụng đã êm, Đồng Yểu nằm xuống giường chẳng bao lâu liền chìm vào giấc ngủ sâu.
Từ Tắc rón rén bước vào phòng liếc nhìn cô một cái rồi mới rời đi.
Bận rộn một mạch tới hơn sáu giờ chiều, Từ Tắc trong lòng vẫn vướng bận Đồng Yểu nên tranh thủ ghé nhà ăn lấy cơm canh trước, vừa đi tới ngoài sân đã thấy một cậu thanh niên trẻ tuổi đang đứng đợi bên ngoài.
Thấy Từ Tắc, Lưu Đào lập tức rảo bước đi tới: “Anh Từ, cuối cùng anh cũng về rồi!”
Từ Tắc: “Cậu đứng đây làm gì?”
Lưu Đào: “Anh Từ à anh không biết đâu, cả khu gia quyến đều đồn ầm lên rồi, bảo là vợ anh đẹp như tiên nữ giáng trần, em tò mò quá chừng muốn qua xem mặt chị dâu một cái!”
Từ Tắc cau mày nhìn cậu ta.
Lưu Đào năm nay mới mười tám tuổi, là cậu con trai út của Lưu Sư trưởng, từ nhỏ đã nghịch như quỷ sứ, chẳng sợ bố mình nhưng lại sợ chết khiếp vị Diêm Vương mặt lạnh Từ Tắc này.
Sau khi Sư trưởng phát hiện ra điểm này liền giao thằng nhóc cho Từ Tắc rèn giũa một thời gian, quả nhiên hiệu quả rõ rệt, cuối cùng cũng không dám giở trò quậy phá nữa, ngoan ngoãn an phận được một dạo.
Bị Từ Tắc lườm một cái, cậu ta lập tức rụt cổ lại nhưng vẫn lấy hết can đảm cười toe toét: “Anh Từ, anh cho em nhìn mặt chị dâu một tí thôi mà!”
Từ Tắc đẩy cánh cổng sân nhỏ ra: “Cô ấy vừa đi đường xa tới, người đang mệt, cậu đừng có làm phiền cô ấy.”
Lưu Đào lập tức đứng nghiêm chào theo kiểu quân đội: “Em xin hứa!”
Khi Từ Tắc bước vào nhà, quả nhiên Đồng Yểu vẫn còn đang nằm trên giường, nhưng người đã tỉnh, chỉ là lười biếng chẳng muốn nhúc nhích.
Đang nghĩ xem khi nào Từ Tắc mới về thì bên ngoài vang lên tiếng động, chẳng mấy chốc Từ Tắc khẽ khàng mở cửa bước vào.
Cô quay đầu nhìn sang, vừa vặn chạm phải ánh mắt của người đàn ông, Từ Tắc khẽ khựng lại: “Dậy ăn cơm thôi em.”
Buổi trưa ăn chẳng được bao nhiêu, Đồng Yểu thực sự đã đói bụng, cô ngồi dậy xỏ giày, vừa bước tới ngưỡng cửa liền chạm mặt một gương mặt đang ngẩn tò te ra nhìn mình.
Đồng Yểu đối với các chức vụ trong quân đội không hiểu biết nhiều lắm, nhưng cũng biết chức Sư trưởng rất lớn, ít nhất là lớn hơn chức của Từ Tắc.
Cô khẽ ho nhẹ một tiếng, thu lại nét chán ghét trong đáy mắt, dù sao cũng là con của lãnh đạo, phiếu cơm dài hạn của cô còn đang phải kiếm ăn dưới trướng bố người ta mà.
Từ Tắc vỗ một cái vào gáy Lưu Đào anh chàng lúc này mới bừng tỉnh, vội ngậm cái miệng đang há hốc vì kinh ngạc lại. Tuy chuyện vợ anh Từ là một đại mỹ nhân đã đồn khắp khu gia quyến suốt một buổi chiều, nhưng trăm nghe không bằng một thấy, Lưu Đào mới phát hiện lời đồn vẫn còn quá khiêm tốn.
Đây đâu phải là mỹ nhân bình thường, rõ ràng là tiên nữ bước ra từ trong tranh mà! Làn da trắng nõn nà như trứng gà bóc, đôi mắt long lanh đẹp hơn tất cả các nữ lính đoàn văn công mà cậu từng gặp cộng lại!
“Chị, chị dâu chào chị!” Mặt Lưu Đào đỏ bừng lên, tay chân luống cuống không biết để đâu cho phải, giọng nói bất giác cao hơn bình thường hẳn một tông, “Em là Lưu Đào!”
Nói thật lòng thì Đồng Yểu lười chẳng buồn đáp lời cậu ta, nhưng nghĩ đến việc đây là con trai lãnh đạo của Từ Tắc, cô vẫn khẽ gật đầu chào một cái.
Lưu Đào lại hoàn toàn không hề cảm thấy bị lạnh nhạt, thấy vậy trái lại càng thêm phấn khích, đôi mắt sáng rực lên trông đến buồn cười.
Từ Tắc bày biện cơm canh ra bàn, lần này có đủ cả món mặn lẫn món xào, sắc mặt Đồng Yểu vẫn phẳng lặng không chút gợn sóng.
Thực ra trong phần lớn thời gian, trên mặt cô đều chẳng biểu lộ cảm xúc gì, bởi vì việc cảm xúc dao động cũng rất tốn sức.
Cô lười biếng mà.
Lúc này cô ngồi xuống, liếc nhìn Lưu Đào đang đứng chôn chân một chỗ, rồi lại nhìn sang Từ Tắc.
Từ Tắc chưa hiểu được ý tứ của cô, nhưng Lưu Đào lại hiểu ngay tắp lự: “Chị dâu cứ ăn tự nhiên đi ạ, em không ăn đâu, lát nữa em về nhà ăn sau!”
Khá lắm, thế mà lại đọc được ánh mắt của cô, Đồng Yểu ném cho Lưu Đào một ánh mắt tán thưởng.
Lưu Đào thế mà cũng hiểu được nốt: “Cảm ơn chị dâu!”
Hừm, thằng nhóc này được việc đấy, Đồng Yểu thầm nghĩ sau này giữ cậu ta bên cạnh thì chắc chắn cô sẽ bớt phải tốn lời nói rất nhiều.
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)


-495035.jpg&w=256&q=75)