Tối Nay...
Ánh mắt Từ Tắc khẽ khựng lại, anh đương nhiên từng ngủ cùng người khác rồi, những lúc vật tư thiếu thốn hoặc khi thực hiện nhiệm vụ dã ngoại, mấy người đàn ông chen chúc trong một chiếc lều bạt, thậm chí ngủ chung một ổ rơm là chuyện xảy ra như cơm bữa.
Thế nhưng anh hiểu rất rõ điều Đồng Yểu đang hỏi không phải là chuyện này.
Anh nhìn chăm chú vào Đồng Yểu: “Ý em là sao?”
“Phụ nữ ấy.” Đồng Yểu nhìn thẳng vào mắt anh, “Anh đã từng ngủ với phụ nữ bao giờ chưa?”
“Chưa từng.” Giọng anh trầm thấp, kiên định: “Em là người đầu tiên.”
Tối qua còn mới nằm được một lát đã bị đuổi thẳng cổ ra ngoài rồi.
Đồng Yểu nhìn sâu vào mắt anh, dường như đang muốn phân định xem lời anh vừa nói có phải là thật hay không.
Ánh mắt Từ Tắc vô cùng thẳng thắn và quang minh chính đại, mặc cho cô soi xét.
Một lúc sau, Đồng Yểu mới thu hồi ánh mắt, cơ thể khẽ nhích vào phía trong một chút, chừa lại phần lớn khoảng trống ở mép ngoài giường.
Mục đích cô lặn lội tới đây không phải là để đối đầu chống đối với anh, một khi đã không muốn anh bị người đàn bà khác cướp mất thì Đồng Yểu đương nhiên sẽ không ngu ngốc đến mức đẩy anh ra ngoài.
Huống hồ bản thân cô cũng đã cất công tới tận đây rồi, nếu cứ cố chấp hơn thua với anh thì người chịu thiệt thòi cuối cùng vẫn chỉ là chính cô mà thôi.
Từ Tắc trèo lên giường rồi nằm ngửa ra, chiếc giường không quá rộng rãi nên hai người nằm rất sát nhau, đến mức cánh tay thi thoảng lại khẽ chạm vào nhau.
Do thể chất bẩm sinh nên người Đồng Yểu lúc nào cũng man mát lạnh, đặc biệt là cứ hễ bước vào mùa đông thì tình trạng này lại càng biểu hiện rõ rệt hơn.
Khi da thịt cô khẽ cọ vào cánh tay Từ Tắc, cô mới nhận ra thân nhiệt của người đàn ông này lại cao đến như vậy.
Cọ vào người anh mang lại một cảm giác vô cùng ấm áp, dễ chịu.
Đồng Yểu xưa nay chưa từng là người chịu thiệt thòi, thấy vậy liền dứt khoát nhích người sát về phía Từ Tắc thêm một chút, chỉ cảm thấy bên cạnh như đang có một lò sưởi ấm áp, chỉ cần lại gần thôi là đã thấy ấm hơn rất nhiều rồi.
Từ Tắc nằm ngửa mặt nhìn lên trần nhà, động tĩnh của Đồng Yểu anh đương nhiên cảm nhận được rõ mồn một, do khoảng cách quá gần nên mùi hương thiếu nữ quyến rũ trên người cô cứ thế xộc thẳng vào cánh mũi anh.
Yết hầu khẽ trượt lên trượt xuống, Từ Tắc bất động thanh sắc rụt cánh tay lại một chút, kéo giãn khoảng cách với cô ra.
Nguồn nhiệt bỗng nhiên biến mất, Đồng Yểu cau mày, dứt khoát vươn hai tay ôm chặt lấy cánh tay anh: “Sao thế, không cho ôm à? Định giữ thân như ngọc cho ai đấy?”
Từ Tắc mở bừng mắt ra, anh nhíu mày nhìn Đồng Yểu, nghiêm giọng lên tiếng: “Đừng có nói lung tung.”
Hôn sự của hai người tuy diễn ra có phần vội vã, nhưng quyết tâm kết hôn của Từ Tắc là hoàn toàn nghiêm túc, nếu không thì sau khi cưới anh đã chẳng đem phần lớn thu nhập của mình gửi hết về quê cho Đồng Yểu chi tiêu, thấy lời nói của cô từ trong ra ngoài đều tràn ngập sự nghi ngờ không tin tưởng mình.
Từ Tắc dứt khoát ngồi bật dậy: “Chúng ta nói chuyện thẳng thắn đi.”
Đồng Yểu ôm chặt lấy chăn bông không thèm nhúc nhích, cô lười chẳng muốn ngồi dậy, hơn nữa bên ngoài cũng lạnh nữa.
Nào ngờ Từ Tắc như thấu suốt suy nghĩ của cô, dứt khoát dùng chăn bông bọc kín người cô lại, bế cô ngồi dậy, chỉ để lộ ra mỗi cái đầu tròn vo nhỏ nhắn.
Đồng Yểu lườm anh một cái: “Nói chuyện gì?”
Từ Tắc: “Tại sao em lại có suy nghĩ đó?”
Đồng Yểu kiệm lời như vàng: “Hửm?”
Từ Tắc: “Tại sao lại nghĩ anh từng ngủ với người phụ nữ khác, lại nghĩ anh phải giữ thân như ngọc cho ai?”
Đồng Yểu ngước mắt nhìn anh, đường quai hàm của anh lúc này đang căng cứng lại, đôi mày rậm khẽ nhíu chặt, trông vô cùng nghiêm túc, dường như cảm thấy đây là chuyện hệ trọng liên quan trực tiếp đến danh dự của bản thân.
Quân nhân rất coi trọng những điều này, Đồng Yểu hiểu rõ.
Cô khẽ ôm lấy chiếc chăn bông: “Có người nói với em là anh muốn về quê ly hôn với em.”
Từ Tắc: “Ai nói?”
Đồng Yểu: “Người đó còn bảo anh đã tằng tịu với một cô nữ quân nhân bên đoàn văn công nữa kìa.”
“Không thể nào có chuyện đó.” Từ Tắc trầm giọng khẳng định.
Từ Tắc: “Em không thích hợp để theo quân.”
Theo quân không đơn thuần chỉ là việc vợ chồng đoàn tụ, mà đồng nghĩa với việc cô phải rời xa môi trường quen thuộc, thích nghi với cuộc sống tương đối gian khổ và khép kín nơi quân khu.
Ngay từ ngày quyết định kết hôn, anh đã biết người vợ tương lai của mình là người như thế nào rồi, là một cô gái được nuông chiều nâng niu hết mực ở chốn thôn quê, anh phải nỗ lực phấn đấu nhiều hơn nữa mới có thể giúp cô duy trì được cuộc sống đủ đầy sung sướng như trước đây.
Huống hồ nơi này là phương Bắc, sự khác biệt giữa hai miền Nam Bắc là vô cùng to lớn, cô sống ở đây thêm một thời gian nữa là sẽ cảm nhận được sự khác biệt ở mọi phương diện.
Gương mặt trắng trẻo mỏng manh kia của cô, khéo chỉ ở đây thêm một dạo là đã không chịu nổi rồi.
Đồng Yểu nghe ra hàm ý trong lời nói của anh, biết anh đang chê mình không chịu được khổ cực.
Thế nhưng cũng đúng thật, cô đúng là không chịu được khổ, chủ yếu là những chuyện không cần thiết thì hà cớ gì phải tự đày đọa bản thân chịu khổ chứ.
Trước đây cuộc sống ở thôn làng thảnh thơi nhàn nhã biết bao, nếu không phải vì nghe được những lời đồn thổi của người nọ thì cô còn lâu mới thèm lặn lội tới cái chốn này.
Ở thôn Thanh Thủy ít nhất còn có bố mẹ, anh trai, chị gái hết mực yêu thương chiều chuộng cô, lại còn có cả mấy đứa cháu trai cháu gái đáng yêu nữa chứ.
Đồng Yểu: “Thế nên anh định cứ để mặc như vậy mãi, em ở thôn Thanh Thủy còn anh thì ở lại đây à?”
Từ Tắc mím môi: “Không phải.”
Vợ chồng xa cách lâu ngày như vậy chắc chắn cũng không phải là cách lâu dài.
Anh thực ra cũng có thể chuyển ngành về địa phương, nhưng anh đã quá quen với mọi thứ ở nơi này, không nỡ rời xa quân ngũ.
Từ Tắc: “Trước đây để em một mình ở thôn Thanh Thủy, ngay cả điện thoại cũng ít khi gọi về cho em, đúng là anh làm chưa đúng, anh xin lỗi em.”
Đồng Yểu khẽ nhướng mày lên.
Từ Tắc: “Còn chuyện người khác nói anh muốn ly hôn với em hoàn toàn là chuyện bịa đặt vô căn cứ, anh chưa bao giờ có suy nghĩ đó cả, bây giờ em cũng đã tới đây rồi, chúng ta hãy cùng nhau vun vén cuộc sống cho thật tốt.”
Đồng Yểu: “Anh thực sự muốn cùng em vun vén cuộc sống cho tốt sao?”
Từ Tắc: “Ừ.”
Đồng Yểu: “Thế tối qua sao anh không chịu ngủ với em?”
“...”
Trong căn phòng bỗng chốc rơi vào sự im lặng tờ mờ.
Từ Tắc cứ ngỡ việc cô hỏi anh đã từng ngủ với người phụ nữ khác chưa đã là câu hỏi vô cùng táo bạo rồi, không ngờ cô còn có thể thốt ra những lời còn táo bạo hơn thế nữa.
Gương mặt lạnh lùng cương nghị của anh thoáng hiện lên nét mất tự nhiên, nhìn Đồng Yểu đang ngẩng cao đầu chờ đợi câu trả lời, ánh mắt anh khẽ biến chuyển: “Em... em không mệt sao?”
Ngồi tàu hỏa suốt hai ngày trời, đến nói chuyện cô còn chẳng buồn mở miệng nói nhiều với anh, liệu có thể bằng lòng ngủ cùng anh sao?
Đôi mắt trong veo long lanh của Đồng Yểu khẽ mở to ra, đáy mắt dâng lên vài phần ý cười thích thú: “Ý anh là, anh nghĩ em mệt mỏi nên mới không muốn ngủ cùng em?”
“Không đúng, thực ra là trong lòng anh cũng muốn lắm, nhưng sợ em mệt nên mới phải cố nhịn đúng không?”
Từ Tắc: “...”
Cũng chưa đến mức phải nhịn nhục khổ sở như vậy, anh là một quân nhân, khả năng kiềm chế đã sớm khắc sâu vào tận xương tủy rồi.
Thế nhưng đối diện với đôi mắt đen láy sáng ngời của cô, anh vẫn khẽ gật đầu một cái.
Cảm giác u uất đè nén trong lòng Đồng Yểu suốt một ngày một đêm qua cuối cùng cũng được giải tỏa hoàn toàn, chỉ vì tối qua Từ Tắc tỏ ra quá đỗi thản nhiên hờ hững, sau khi nghi ngờ đủ mọi chuyện thì cô thậm chí còn bắt đầu hoài nghi cả sức quyến rũ của chính bản thân mình nữa!
Nể tình anh biết nghĩ cho cô, Đồng Yểu quyết định đại xá tha thứ cho anh.
Từ Tắc: “Em muốn ngủ sao? Tối nay...”
Đồng Yểu ngắt lời anh: “Em mệt rồi, mấy ngày tới đều không muốn đâu, anh có thể nghĩ trong đầu, nhưng không được đụng vào người em.”
Từ Tắc: “...”
Bản thân cô không muốn nhưng lại cho phép anh nghĩ, chỉ là cấm không được chạm vào người.
Chưa từng thấy ai ngang ngược bá đạo đến mức này.
Anh vươn tay dứt khoát ôm cô đặt nằm xuống giường: “Ngủ đi em.”
Nếu không ngủ nữa thì giờ nghỉ trưa của anh sẽ trôi qua mất.
Cuối cùng anh cũng hiểu được vì sao tối qua đang ngủ dở chừng cô lại đột ngột đuổi anh ra ngoài rồi, anh khẽ nhíu mày, không biết rốt cuộc là kẻ nào đã dám đứng trước mặt cô đặt điều bịa chuyện bôi nhọ anh như vậy.
Tâm trạng ấm ức bực bội của Đồng Yểu đã được xoa dịu hoàn toàn, lúc này liền vô cùng thỏa mãn nhắm nghiền đôi mắt lại.
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



